Chap 71: Hòa Bình
Chương 71 - Hòa Bình
“Em yêu, em thấy sao?” Lư Sâm bỗng quay đầu hỏi Bạch Duy.
“Anh nói đúng. Mưa lớn như vậy, nếu bác sĩ Hàn gặp chuyện gì trên đường về thì sao? Em lo lắm…” Bạch Duy vừa nói, ánh mắt lại liếc về hướng khác, rõ ràng không dám đối diện với Hàn Mặc:“Cứ để anh ấy ở lại phòng 203 đi.”
Rõ ràng là Lư Sâm mời Hàn Mặc ở lại trước, vậy mà lúc này lại đột nhiên lộ ra vẻ mặt âm u bất định.
Lư Sâm mím môi, đôi mắt xám đậm dán chặt vào Hàn Mặc. Như thể đang nhìn chằm chằm bộ âu phục chỉnh tề của gã, kính gọng vàng, thắt lưng LV, mái tóc vuốt sáp bóng mượt tạo kiểu tỉ mỉ…Cha nó, trông cứ như rất hợp với sơ mi trắng và cà vạt kiểu học viện của vợ hắn vậy. Còn hắn thì chỉ là ông chủ tiệm sửa xe mặc áo khoác jean và áo thun.
“203?” Lư Sâm lặp lại
“Ừ.” Bạch Duy nói:“Anh đi lấy bộ đồ ngủ em chưa mở ra đưa cho bác sĩ Hàn, vóc dáng tụi em gần giống nhau.”
Đôi mắt của Lư Sâm ngừng đảo. Hắn khẽ cười, nhưng Hàn Mặc nhận ra chắc chắn người này lúc này đang tức giận đến sôi máu.
Nhưng vì Bạch Duy đang ở đây, bản năng tranh giành lãnh thổ trỗi dậy, Hàn Mặc không muốn tỏ ra yếu thế. Gã chống đôi chân run rẩy, vẫn cố mỉm cười tự tin: “Cảm ơn hai người.”
Lư Sâm rời khỏi khung cửa, trông như một con thú hoang u ám nhưng vẫn mỉm cười.
“Đưa đồ ngủ mới của anh cho anh ta.” Lư Sâm nói: “Không cần dùng của em.”
Bạch Duy cũng không kiên trì: “Anh lấy bộ nào?”
“Không phải bộ đồ tình nhân đó.” Lư Sâm bước lên cầu thang, bước chân thùng thùng:“Không cần em lên, anh tự tìm.”
“Có à? Không phải bộ nào cũng là đồ tình nhân sao?” Bạch Duy nói.
Lư Sâm: …
Tiếng chân của Lư Sâm nặng hơn nữa, Hàn Mặc mỉm cười với Bạch Duy. Trùng hợp thay, gã thấy Bạch Duy cũng đang cười.
“Không, anh nhớ có một bộ, cái của em bị anh xé rách rồi.” Giọng của Lư Sâm vang lên trên lầu.
Sắc mặt Bạch Duy lập tức trở nên méo mó.
Hàn Mặc chẳng hề bị ảnh hưởng. Niềm vui kéo dài mãi cho đến khi gã vào được phòng 203, và rồi còn vui hơn nữa.
Cửa giữa hành lang tầng hai ngăn cách hai căn nhà liền kề bị hỏng, chỉ còn khung cửa. Nhà chính là tòa A, nhà trọ là tòa B. Phòng 203 nằm đối diện tủ đồ, chéo góc với phòng ngủ chính của Bạch Duy và Lư Sâm.
203 chính là phòng gần phòng ngủ chính nhất.
Phòng homestay vẫn giữ phong cách quen thuộc của nhà Bạch Duy: đèn bàn kính màu, tủ đầu giường màu xanh đậm, giường trụ đứng, cổ điển mà đẹp. Chỉ có một bức tranh khổng lồ treo chênh vênh giữa lớp giấy dán tường và ván gỗ dưới chân tường, như thể đang che giấu thứ gì đó, phá vỡ vẻ hài hòa của căn phòng. Trên tranh là khu rừng đen, góc tranh có chữ viết tắt tên Bạch Duy bằng mực đen.
Bình luận