Chap 7: Mặc quần áo
Chương 7 - Mặc Quần Áo
Bạch Duy ngồi trên ghế sofa, nhìn Lư Sâm lần lượt lấy ra từ túi mua sắm nào là áo sơ mi, áo khoác, cà vạt, quần dài, rồi tất. Chiếc túi quà tặng xen kẽ hai màu hồng đen bị Lư Sâm tiện tay ném sang một bên, khiến Bạch Duy không khỏi co giật gân xanh trên trán. Nhưng cậu không thể rời mắt khỏi hành động của Lư Sâm, đành phải nén nhịn cơn khó chịu do chứng OCD mang lại rồi chăm chú nhìn Lư Sâm.
Lư Sâm vừa lấy quần áo ra vừa tranh thủ lướt điện thoại, thỉnh thoảng liếc trộm Bạch Duy vài lần.
“Anh đang làm gì trên điện thoại thế?” Bạch Duy nhạy cảm hỏi.
“À, đừng hiểu lầm. Anh đang tra xem việc một bên yêu cầu bên kia thay đồ trước mặt mình trong mối quan hệ vợ chồng loài người có bình thường không.”
À. Bạch Duy cười giả tạo, cảm thấy Lư Sâm đang mỉa mai mình: “Em thấy rất bình thường.”
“Thật à?” Lư Sâm khá bất ngờ, bèn tắt trình duyệt đầy kết quả tìm kiếm như “kích thích tình dục” và “tình thú”. Hắn cảm giác mình vừa học được điều mới mẻ: “Được thôi, từ nay ngày nào anh cũng cởi cho em xem.”
Bạch Duy: “...Không cần đâu.”
Suýt chút nữa cậu đã không giữ được vẻ mặt bình tĩnh, Bạch Duy khó chịu đưa tay day thái dương, thầm nghĩ nếu không phải vì túi phân bón “hết hạn” kia, cậu cũng chẳng cần phải giả vờ hòa hợp với Lư Sâm ở đây. Nhưng khi Lư Sâm bắt đầu cởi áo len khoác ngoài, cậu lập tức đứng dậy: “Quần áo thay ra đưa em, em sẽ đem đi giặt sau.”
Vừa nói, cậu vừa tự nhiên thò tay sờ vào túi áo khoác, lôi ra mấy tờ hóa đơn bên trong. Lấy cớ này, cậu có thể thoải mái kiểm tra túi áo của Lư Sâm. Nhưng trong túi áo khoác không có thứ cậu cần. Rõ ràng, thứ đó đang ở trong túi quần của Lư Sâm. Trong lúc cậu tiếp tục quan sát, Lư Sâm đã cởi sạch đồ trên nửa thân trên.
Trước khi rời khỏi thành phố Hắc Cảng, Bạch Duy luôn duy trì thói quen tập thể dục. Cậu không có cơ bắp quá lớn nhưng lớp cơ mỏng phủ trên cơ thể đủ để tạo nên đường nét khỏe khoắn, vai rộng eo thon cực kỳ hài hòa. Trong phòng gym, không ít chàng trai tỏ ý ngưỡng mộ với cậu. Họ thích khoe cơ bắp, thậm chí chạy bộ trên máy ngay bên cạnh cậu, chơi mấy trò thi chạy và biểu diễn đầy trẻ con.
Bạch Duy luôn công nhận đường nét cơ bắp là một phần của vẻ đẹp nghệ thuật cơ thể người. Cậu học qua kiến trúc, từng vẽ phác thảo và nghiên cứu giải phẫu. Đối với cậu, cơ bắp của con người giống như một khối đá cẩm thạch hoàn mỹ, là nguồn cảm hứng mà các nghệ sĩ từ cổ chí kim đều yêu thích mô phỏng. Đường chạy của cơ bắp trong giải phẫu học còn ảnh hưởng đến hướng của lưỡi dao: chỗ nào cần dùng lực, chỗ nào nên cắt theo đường vân.
Đôi khi, đánh giá một cơ thể con người trần truồng cũng chẳng khác gì ngắm nhìn một miếng thịt bò bít tết. Những vân mỡ điểm xuyết trong miếng thịt đỏ khiến người ta nghĩ đến hương vị thơm béo tan chảy trong miệng, lốm đốm như tuyết rơi trong rừng. Cơ bắp và mạch máu của con người cũng nên được thưởng thức theo cách ấy. Đó là điều Bạch Duy luôn nghĩ.
Nhưng đường nét cơ bắp của Lư Sâm lại hoàn hảo, vừa cường tráng như sự mô phỏng không ngừng của các nhà điêu khắc trong và ngoài nước từ xưa tới giờ, đến mức khiến Bạch Duy, lần đầu chuyên tâm thưởng thức sửng sốt trong giây lát.
Bình luận