Chap 68: Mua máy bay tư nhân đi
Chương 68: Mua máy bay tư nhân đi
“Chồng à, anh có thấy không?” Bạch Duy cố tình làm giọng mình run rẩy, chỉ xuống vách đá: “Vừa rồi có người ngã xuống đó…”
Lư Sâm đặt tay lên vai cậu.
“Không sao đâu, ở đây có camera giám sát. Mọi người đều có thể thấy rõ, người kia tự mình nhảy xuống.”
Cái gì? Có camera à?
Ý định bảo Lư Sâm ra đầu thú của Bạch Duy tan thành mây khói.
“Sao gã lại tự nhảy xuống?”
“Có lẽ là thần kinh có vấn đề.”
Cuối cùng Bạch Duy nói ra điều mình muốn: “Dù sao cũng phải báo cảnh sát, chồng à. Nếu không em không muốn bị mang tiếng trốn tránh pháp luật đâu.”
“Trốn tránh pháp luật?” Lư Sâm hiếm khi lộ ra chút biểu cảm ngạc nhiên: “Cái chết của gã đâu có liên quan gì đến chúng ta?”
Bạch Duy nhìn kỹ biểu cảm của hắn, cuối cùng cũng nhận ra một chút manh mối: “Nếu bị nghi ngờ liên quan đến vụ án giết người, hồ sơ của anh sẽ bị bôi đen. Sau đó bất kể đến đâu, ở khách sạn nào, lễ tân cũng sẽ nhận được cảnh báo ngay khi anh đăng ký.”
“Điều đó… không phải thứ anh muốn, đúng không?”
Khoảnh khắc ấy, cuối cungg Bạch Duy cũng nắm được một tia hi vọng mong manh. Lư Sâm nhún vai, nói: “Được rồi, đúng là anh không muốn bị coi là tội phạm truy nã.”
Họ phối hợp điều tra, mãi đến bảy ngày sau mới hoàn toàn rời khỏi sở cảnh sát. Bằng chứng trong camera là không thể chối cãi, việc hai người không có quan hệ gì với tên côn đồ kia cũng rõ ràng. Đây hoàn toàn là một tai nạn ngoài ý muốn.
Điều khó tin hơn là, các nhân viên cảnh sát còn nhớ hai năm trước họ từng đến đây du lịch trăng mật, thậm chí còn nhiệt tình chào hỏi cặp đôi ngoại quốc này — nhưng lại không hề nhớ từng làm thủ tục khai tử cho Lư Sâm.
Không còn nghi ngờ gì nữa, Lư Sâm một lần nữa đã thay đổi nhận thức của họ.
Bạch Duy không hỏi vì sao Lư Sâm lại đột nhiên xuất hiện bên cạnh mình. Trước kia, ít nhất Lư Sâm còn bịa ra vài lý do hắn phát hiện tung tích Bạch Duy như thế nào. Nhưng lần này hắn lại hiếm khi im lặng.
“Sáng mai bay. Em yêu à, bảy giờ anh sẽ gọi em dậy.” Trong khách sạn nhỏ, Lư Sâm nói vậy.
Bạch Duy uống một ly sữa nhắm mắt nằm cạnh Lư Sâm, cho đến khi nghe tiếng thở đều đều của hắn. Rất nhanh, cậu rón rén xuống giường, giả vờ đi vệ sinh.
Thực tế thì cậu thay đồ trong nhà tắm, chui ra từ cửa thông gió. Nơi cậu lái xe tới không phải sân bay…
Mà là nghĩa trang địa phương.
Ở phía trong cùng, ngôi mộ thứ năm — Lư Sâm được chôn cất tại đây. Bạch Duy biết Lư Sâm sẽ đuổi theo, nhưng đó cũng chính là mục đích của cậu. Cậu cầm lấy xẻng, bắt đầu đào điên cuồng.
Cuối cùng, một chiếc quan tài gỗ hiện ra trước mắt Bạch Duy. Khi nghe thấy tiếng bước chân sau lưng, cậu nghiến răng, dùng sức mở nắp quan tài ra.
Bình luận