Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 63: nhảy lầu

Chương 63 nhảy lầu

Bạch Duy và Long Đông gặp nhau ở nhà hàng Âu.

Khi Bạch Duy bước vào nhà hàng Âu, Long Đông đã đợi ở vị trí gần cửa sổ từ lâu rồi. Cô mặc một chiếc váy dài màu xám, mái tóc dài được búi gọn sau đầu bằng một chiếc dây buộc tóc, đó là cách ăn mặc thường ngày của cô.

Nhưng khi cô nhìn ra con đường thị trấn Tuyết Sơn bên ngoài cửa sổ, vẻ mệt mỏi, khó chịu đó khác hẳn với vẻ nhút nhát yếu đuối thường ngày của cô.

Bạch Duy biết bây giờ coi như cậu đã nhìn thấy bộ mặt thật của Long Đông rồi. Thấy Bạch Duy đến, Long Đông nói: "Cậu biết không? Tôi đã sớm cảm thấy chán ghét cuộc sống ở thị trấn Tuyết Sơn rồi. Mỗi phút giây phải tiếp tục ở lại đây đều khiến tôi mệt mỏi, ghê tởm, tôi không muốn ở đây cả đời.”

"Nhưng nếu bảo cô không mang theo tất cả tiền bạc rời khỏi đây, cô lại không cam tâm." Bạch Duy ngồi xuống đối diện cô:"Cô muốn loại bỏ Long Hạ và Long Xuân từ lâu rồi đúng không?"

Long Đông nở một nụ cười với cậu: "Long Thu có thể qua đời, tại sao Long Hạ và Long Xuân lại không thể?"

"..."

"Từ nhỏ đến lớn tôi chưa bao giờ có quyền thừa kế của gia đình. Đầu tiên là có Long Xuân, sau đó lại có Long Hạ. Tôi luôn là người mà bọn họ không nhìn thấy. Bọn họ muốn tôi học chuyên ngành điều dưỡng, chỉ để tiện cho tôi sau này chăm sóc bọn họ..."

"Xin lỗi, tôi không hứng thú với quá khứ của cô." Bạch Duy đan các ngón tay vào nhau nói: "Cô có thể nói thẳng mục đích của mình được không?”

"Đương nhiên có thể. Cậu không cần lo lắng chuyện giữa cậu và Long Hạ, Long Xuân sẽ ảnh hưởng đến thái độ của tôi với cậu. Thực tế tôi đã sớm mong bọn họ bị nhốt vào bệnh viện tâm thần rồi. Chuyện mấy hôm trước của các cậu thật sự đã giúp tôi một tay. Nhưng xét thấy cậu là một người thông minh, tôi định thành thật với cậu một chút, để tránh những xung đột khác trong tương lai ảnh hưởng đến tôi, đồng thời tôi cũng có thể giúp cậu một số việc." Long Đông nói:"Cậu tò mò tại sao thái độ của Long Hạ với cậu lại vặn vẹo như vậy không? Bởi vì các cậu từng là bạn học cấp hai."

Bạch Duy nói: "Được thôi, tôi đoán được rồi.”

Sau khi nhìn thấy bức tranh đó.

"Nó muốn thu hút sự chú ý của cậu nhưng mãi không được. Sau này, theo tôi biết thì trong quá trình theo dõi cậu nó đã vô tình lạc vào sào huyệt của một đám côn đồ đường phố, từ đó bị đe dọa lâu dài. Tôi luôn cảm thấy đây không phải là trùng hợp."

Bạch Duy giả vờ ngạc nhiên: "Cậu ta theo dõi tôi?"

Đương nhiên đây không phải là trùng hợp. Trong một khoảng thời gian Bạch Duy ở cấp hai đã phát hiện có người theo dõi mình. Đương nhiên cậu không cảm thấy chuyện này là ý tốt, dù là ý tốt cậu cũng không có phúc hưởng thụ. Vừa hay cậu biết gần trường có một con phố, có đám côn đồ thích đe dọa người khác, buôn bán đồ cấm.

Thế là cậu tiện tay dẫn người đó đến đó.

Sau đó việc theo dõi tự nhiên chấm dứt, Bạch Duy không hứng thú xem cái cậu thiếu niên theo dõi cậu lớn lên thành bộ dạng gì, cậu cũng không cần phải xem.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...