Chap 58: Cậu nhìn Lư Sâm
Chương 58: Cậu nhìn Lư Sâm
Sau khi chuyển đến thị trấn Tuyết Sơn, Bạch Duy kiên quyết lắp đặt một chiếc điện thoại bàn ở nhà – dù cho trong thời đại này, rất ít gia đình còn sử dụng nó.
Lư Sâm xem đó là sự thận trọng của Bạch Duy đối với sự riêng tư cá nhân. Bạch Duy chỉ để lại số điện thoại bàn tại các cơ quan ở thị trấn Tuyết Sơn, không hề cung cấp số điện thoại di động của mình. Tuy nhiên ở thị trấn nhỏ này, gia đình họ luôn tuân thủ pháp luật, chưa bao giờ có ai gọi điện đến vì chuyện đòi nợ hay tương tự. Chiếc điện thoại kiểu dáng cổ điển cứ thế yên lặng nằm ở nhà, chưa từng có ai gọi đến.
Thế nhưng hôm nay, nó đột nhiên reo lên.
“Xin hỏi, đây là nhà Bạch Duy phải không?”
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói hiền hậu xa lạ của một người đàn ông trung niên. Hiền hậu, có thể thấy người này hẳn là một người phong độ, có địa vị xã hội nhất định. Xa lạ, bởi Lư Sâm chưa bao giờ nghe thấy giọng nói này.
“Vâng, ông có việc gì?”
“Phiền cậu chuyển máy cho Bạch Duy được không? Tôi có chuyện muốn nói riêng với nó.” Người đàn ông nói.
Lòng Lư Sâm dâng lên vẻ cảnh giác, như sư tử bảo vệ lãnh thổ của mình. Hắn nói:
“Bạch Duy đang đi làm, không có nhà. Ông có bất cứ việc gì cần tìm em ấy, có thể nói với tôi trước.”
“Nó đang đi làm sao? Nó tìm được việc gì ở thị trấn Tuyết Sơn nhỏ bé đó ư?” Người đàn ông trung niên lẩm bẩm, giọng điệu ngạc nhiên pha lẫn chút đau lòng và nghiêm nghị, “Cậu bảo nó mau chóng về nhà đi, tôi nhất định phải nói chuyện với nó… Khoan đã, cậu là người thế nào của nó?”
“Ông là người thế nào của em ấy? Ông có tư cách gì mà dùng cái giọng điệu ‘nói chuyện’ đó với em ấy?” Lư Sâm vặn hỏi.
Người đàn ông trung niên đáp chắc nịch: “Tôi là cha của nó!”
“Ồ… cha của em ấy sao? Sao tôi chưa bao giờ thấy ông trước và sau khi em ấy kết hôn? Cứ như ông hoàn toàn không tồn tại vậy.” Lư Sâm mỉa mai, “Tiện thể nói luôn, tôi là chồng của em ấy.”
Lư Sâm định cúp máy, nhưng người kia im lặng một lát rồi vội vàng hơn nói: “Cậu là chồng của nó sao? Được thôi, cha của Bạch Sư không chịu mời tôi đến đám cưới của con trai tôi. Ông ấy chưa bao giờ tha thứ cho tôi, cũng không cho phép tôi đặt chân tới Thanh Hòa. Tôi cũng không hiểu, tại sao ông ấy lại để con trai tôi kết hôn với một người đàn ông như cậu. Nhưng! Nhưng! Dù sao thì cậu và Bạch Duy đã kết hôn rồi, chẳng lẽ cậu không nghĩ cho tiền đồ của nó sao?”
Ngón tay của Lư Sâm khựng lại.
“Ở một nơi nhỏ bé như thị trấn Tuyết Sơn, có thể có công việc tốt nào? Có thể có vị trí nào để nó phát huy hết tài năng của mình? Bạch Duy là một đứa trẻ tài hoa như vậy… Những năm qua tôi không đến thăm nó là vì tôi áy náy, không dám gặp nó, nhưng nó vẫn luôn trưởng thành rất tốt, còn ưu tú hơn cả tôi và Bạch Sư. Nó là một nhà văn xuất sắc. Cậu nhẫn tâm nhìn nó vì một phút bốc đồng mà hủy hoại tiền đồ của mình sao?”
Bình luận