Chap 56: Holmes đã tới
Chương 56: Holmes đã tới
“Tôi nghe nói trong phòng vẽ của nhà họ Long có nhiều thứ không tiện công khai lắm. Nào là tượng, nào là tranh… mà toàn mấy thứ máu me kinh dị. Cô giáo Khâu, cô thấy có đúng không? Lúc mấy người trong ban bảo vệ đến, hình như chỉ có cô ở đó, còn theo họ vào phòng vẽ nữa mà.”
Người nữ giáo viên bị nhắc đến chỉ mấp máy môi, nhưng không tham gia bàn luận. Khi Bạch Duy nhìn sang, cô hơi do dự liếc cậu một cái, rồi lại rụt đầu lại.
“Thật đó à? Vậy chuyện cái hộp lần trước chắc cũng do nhà họ Long làm rồi. Nhưng mà Long Hạ dù sao cũng là người tàn tật, đầu óc có lệch lạc tí cũng là hợp lý…”
“Người tàn tật bình thường khỏi đổ vỏ nhé! Rõ ràng Long Hạ bị bệnh tâm lý bẩm sinh. Mọi người còn nhớ Long Thu không?”
“Có chút kiêu căng, nhưng là cô gái rất lương thiện. Cứ như thể không phải chị em của họ vậy.”
“Hồi đó ai cũng bảo vụ tai nạn là ngoài ý muốn. Nhưng tôi nghe nói từ lâu rồi, Long Hạ và Long Thu không ưa nhau. Long Hạ từng nói ganh tỵ với Long Thu, tại sao cô ấy được ở lại bên cha mẹ, còn mình thì phải ra ngoài học… Sau khi Long Thu mất, con chó nhỏ của cô ấy cũng biến mất không dấu vết. Biết đâu Long Hạ từ lúc đó đã bắt đầu…”
“Long Xuân cũng không thể vô can. Long Hạ bị hạn chế vận động, người có thể giúp cậu ta ngoài anh ta ra còn ai nữa?”
“Trời ơi! Gia đình này nhìn vậy mà lại là hình người dạng chó…”
Một giọng nói cắt ngang cuộc bàn tán của bọn họ: “A Duy có ở đây không?”
Lư Sâm đứng ở cửa văn phòng, tay cầm một hộp bánh ngọt và một cốc sữa chua.
Mọi người trong văn phòng thấy liền nhao nhao ló đầu ra: “Thầy Lư!”
“Sắp không còn là thầy nữa rồi.” Lư Sâm cười, “Thứ hai tuần sau cô Kiều sẽ quay lại.”
Thấy hắn đặt bữa xế chuẩn bị sẵn lên bàn Bạch Duy, giáo viên Mục tặc lưỡi: “Lúc trước tôi còn ganh tỵ với cuộc sống nhà họ Long. Giờ tôi thấy, sống yên bình hạnh phúc như hai người mới là tốt nhất.”
“Tình cảm tốt ghê…”
“Đúng thế, người ta sẵn sàng từ bỏ vinh hoa phú quý nhà mình để ‘bỏ trốn’ cùng nhau. Nghe nói nhà họ có một biệt phủ tổ tiên to đùng, từ tiền viện ra vườn sau cũng phải đi xe trung chuyển.” Có người nói bằng giọng chua chát, “Nếu là tôi thì chẳng thèm tình cảm thật gì cả, chỉ cần phú quý là đủ. Cả đời tôi nguyện sống trong biệt phủ đó.”
“Ghen tỵ thật đấy, tôi cũng muốn thế.”
Tay nghề làm bánh của Lư Sâm càng lúc càng tốt. Bạch Duy nhìn chằm chằm hộp bánh nhỏ, nghĩ bụng Lư Sâm cũng biết rõ, thứ duy nhất cậu không bao giờ từ chối chính là bánh ngọt Lư Sâm làm.
Điều này khiến cậu có cảm giác kỳ lạ như đang đi trên đường thì bị ai đó bóp nhẹ gáy vậy.
“Giờ hai người tình cảm tốt như thế, có tính đến chuyện cùng nhau về nhà, sống chung với đại gia đình không?” Có người chọc Lư Sâm, “Tình thân cũng quan trọng lắm đấy, biết đâu Bạch Duy đang nhớ nhà thì sao.”
Bình luận