Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 55: Sherlock Holmes

Chương 55: Sherlock Holmes

“Ồ! Đây là tôi giúp Long Hạ mang đến đó.” Trong đám đông, Phó hiệu trưởng Lưu đột ngột lên tiếng.

Ngoài Bạch Duy ra thì không ai ngờ ông lại mở miệng vào lúc này, đặc biệt là Long Hạ. Cậu ta quay ngoắt đầu lại, đối diện với ánh mắt lãnh đạm không gợn sóng của Bạch Duy.

Bạch Duy tựa người vào cột đá cẩm thạch. Cậu mặc bộ âu phục trắng, đôi chân dài, vỗ tay nhìn cậu ta.

Sao lại là hiệu phó Lưu… Đúng rồi! Nhất định ông ấy đã phát hiện điều gì đó không ổn!

Răng Long Hạ khẽ run lên. Lúc này Nhậm Quân Nghiêu nói: “Vậy à? Là quà của em vợ tôi sao. Cảm ơn nhé.”

Anh ta hơi ngạc nhiên liếc nhìn Long Hạ một cái, bình thường Nhậm Quân Nghiêu chẳng mấy quan tâm đến cậu em vợ ốm yếu này. Đến cả bệnh tâm lý của cậu ta, anh ta cũng chỉ biết sơ sơ, chứ chẳng bao giờ để tâm.

Anh ta dùng dao nhỏ bắt đầu tháo lớp giấy gói. Khi lưỡi dao rạch đường đầu tiên, Phó hiệu trưởng Lưu lại nói: “Cái đó…”

“Sao thế?”

“Quà em vợ tặng anh rể, chắc cũng rất có tâm mà, haha.”

Phó hiệu trưởng Lưu buông một câu chẳng ăn nhập gì, rồi lấy khăn tay lau mồ hôi trên trán. Phần lớn người có mặt không nhận ra điều gì bất thường.

Ngoại trừ Bạch Duy nhìn thấu tất cả.

Nhất định có gì đó không ổn trong hộp quà của Long Hạ. Vừa rồi Phó hiệu trưởng Lưu hẳn là muốn ngăn Nhậm Quân Nghiêu mở quà trước mặt mọi người, cũng là muốn giữ thể diện cho nhà họ.

Nhưng ngay cả ông cũng nhận ra, câu nói kia lại khiến ông giống như kẻ có tật giật mình, chẳng may lại liên kết với thứ bên trong chiếc hộp.

Thế nên, ông buộc phải đổi chủ đề.

Bạch Duy không nói gì, cũng không ngăn cản. Cậu mỉm cười cùng mọi người xem chiếc hộp, như một người ngoài cuộc.

“Vậy anh cẩn thận chút khi mở ra nhé.” Long Đông khẽ nói bên cạnh, “Nặng như vậy, chắc là đồ thủ công rồi? Đừng làm vỡ mất.”

Chiếc hộp được mở ra ngay trước mặt mọi người. Nhưng trên mặt Nhậm Quân Nghiêu lại chẳng có lấy một nét vui mừng.

Trái lại, anh ta thét lên một tiếng.

“Sao, sao thế?”

Đúng lúc ấy, một nữ khách bên cạnh phát hiện máu đang rỉ ra từ kẽ hở của chiếc hộp, nhỏ xuống mặt bàn. Do bàn được phủ nhung đỏ, lúc đầu chẳng ai để ý vết ướt đó.

Cho đến khi máu chảy thành dòng, tràn xuống mép bàn.

Cô ta hét lên. Vài vị khách khác cũng nhìn thấy vết máu, liền áp sát lại nhìn vào trong hộp.

“Trong hộp là thứ gì thế…”

“Trời ơi!”

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Long Hạ, cậu ta chỉ còn biết ngơ ngác: “Sao vậy? Trong hộp chẳng phải là tượng điêu khắc tôi làm sao?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...