Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 52: trung thành.

Chương 52 trung thành.

Mỗi ngày làm việc ở Hắc Cảng, tan ca xong em không phải đối diện với căn phòng thuê trống vắng và mặt trời đang lặn dần khiến lòng quặn thắt cô đơn.

Bởi vì em biết, mỗi hoàng hôn và bình minh đều đưa em tiến gần hơn tới cuối tuần. Mỗi cuối tuần đều có một người băng qua núi non, giữa chốn phồn hoa ồn ào rộng lớn này chỉ vì em mà đến.

Em cũng không phải một mình chịu đựng sự bẩn thỉu lộn xộn, tồi tàn của Hắc Cảng. Vì bên cạnh em luôn có một người vừa đi vừa lớn tiếng than vãn. Thật ra em hiểu rõ dù người ấy có nói hay không, than thở hay không cũng chẳng thay đổi được gì.Nhưng người ấy giống như chiếc bình hoa mua ở chợ xuân, hay nhành oải hương nhặt được bên đường vào thu, không có tác dụng gì mấy nhưng khi được đặt ở đó, vẫn đủ để phân tán sự chú ý của em.

Chúng ta đi sa mạc vào mùa thu, ngắm cực quang mùa đông, mùa xuân lại bàn bạc chuyện lên núi tuyết ngắm băng tan. Lịch trình dày đặc khiến sau giờ tan làm em luôn vội vã chạy về phía hạnh phúc. Em không có thời gian để nhìn những kẻ lang thang ven đường, không màng những rắc rối do tội phạm trong thành phố gây ra, càng không có thời gian suy nghĩ quá nhiều về mối quan hệ giữa em và ông nội—cũng vì thế mà em không trở thành một con người khác.

“Em rời khỏi Hắc Cảng không phải vì thất vọng, mà vì đã mang theo rất nhiều hồi ức đẹp,” Lư Sâm nói, “Giống như anh trèo lên khỏi con tàu đắm, lúc đến Bắc Đô cũng vậy.”

Hắn đoán Bạch Duy đã ngủ, nên cũng nằm xuống bên cạnh cậu.

Nhưng hắn lại nghe thấy giọng của Bạch Duy.

“Nghe như thể những điều đó đã thực sự xảy ra vậy.”

Bạch Duy vẫn nhắm mắt, như thể đang nói mớ.

“Chúng ta có thể tưởng tượng rằng mọi chuyện ấy đã từng xảy ra. Rằng anh và em là những người bạn ảo trong ký ức u tối của nhau.” Lư Sâm nói, “Em không cảm thấy như vậy là rất tốt sao?”

“…Nghe có vẻ thật đáng buồn.” Bạch Duy lại nói.

“Vậy sao? Nhưng tương lai của chúng ta sẽ tốt đẹp hơn cả những lời bịa đặt đó.”

Bạch Duy không nói gì nữa. Lư Sâm đoán cậu cần chút thời gian để tiêu hóa những điều đó, hắn nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ.

Lư Sâm gần như không bao giờ mơ. Mơ mộng khiến hắn mất cảnh giác với thế giới bên ngoài, nhưng đêm đó, hắn lại có một giấc mơ.

Hơn nữa, còn là giấc mơ quay về thời hắn còn làm lính đánh thuê.

Hắn trở lại thành phố phủ đầy cát vàng ấy—những con đường bị tên lửa phá nát, ngôi trường đổ sập, và bức tường tình nhân đầy lỗ đạn.

Trên bức tường ấy từng khắc tên của những cặp tình nhân xưa từng được bảo tồn qua nhiều năm, nhưng giờ đã có trăm ngàn lỗ hổng.

Lư Sâm nhớ có mấy đồng đội khi đi qua đây từng cười lớn rồi xả thêm vài băng đạn lên đó.

Nhưng cũng đúng thời điểm đó trong mơ, hắn lại bước ngang qua nơi ấy, bên cạnh hắn không còn đồng đội. Hắn nghi hoặc.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...