Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 51: One day more

Chương 51: One day more

Lư Sâm đứng dưới ánh trăng lạnh lẽo thê lương, ẩn mình giữa những chùm hoa tử đằng u tối. Ánh trăng vừa khéo chiếu lên khuôn mặt hắn, khiến gương mặt vốn đã anh tuấn tuyệt luân ban ngày nay lại mang theo vài phần u ám lập thể, toát ra khí chất không giống người thường.

Lúc này hắn ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn về phía cửa sổ của Bạch Duy.

Nếu không phải đám mây kia vừa rời khỏi mặt trăng, nếu không phải ánh trăng rọi đúng lên mặt hắn...e là Bạch Duy sẽ không hề phát hiện ra sự hiện diện của hắn.

"Anh đứng đó bao lâu rồi?" Bạch Duy lên tiếng.

Lư Sâm cúi đầu liếc nhìn đồng hồ trên tay: "Hai mươi phút."

Chiếc đồng hồ đeo tay tông màu đen vàng, được ông nội của Bạch Duy lấy ra khỏi hộp hai ngày trước. Ông dùng khăn lau kính, cẩn thận và tỉ mỉ lau sạch từng hạt bụi tiềm ẩn trên dây đeo và mặt đồng hồ, rồi đeo nó lên cổ tay Lư Sâm.

Chiếc đồng hồ đó vốn chẳng thể có bụi, vì nó được cất trong một chiếc hộp gỗ, mà chiếc hộp lại được giữ trong két sắt của ông. Bên trong két sắt là giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, gia phả, và mọi vật quý giá nhất của nhà họ Bạch. Suốt bao năm qua chúng lặng lẽ ngủ yên trong không gian giam cầm ấy, như thể đóng băng vinh quang của dòng họ, chỉ chờ đến mỗi lần triều đại đổi thay mới được đánh thức.

"Đây là chiếc đồng hồ ta mua cho Bạch Sư, để thưởng cho nó khi đỗ vào Học viện Hải quân," ông nội nói:"Giờ con đã lấy Bạch Duy, thì chiếc đồng hồ này ta trao lại cho con."

So với mười mấy năm trước khi đón Bạch Duy về Thanh Hòa, ông nội đã già đi nhiều. Nhưng ông vẫn đứng thẳng lưng, như một chiến binh chưa từng được ra trận. Lư Sâm kính cẩn nhận lấy chiếc đồng hồ, nói: "Cảm ơn ngài đã tin tưởng con."

Lẽ ra Bạch Duy phải chấn động vì câu "lấy Bạch Duy"... Nhưng mọi chuyện thực sự đã an bài như vậy. Ông nội thật sự quyết định gả cậu cho một người đàn ông, thậm chí còn dùng chữ "lấy". Một người ông truyền thống như vậy... thật điên rồ. Thế nhưng trong khoảnh khắc ấy, lòng cậu lại đặt ở một chuyện khác. Trái tim cậu như kim đồng hồ, lại bắt đầu chuyển động.

Đó là lần thứ hai sau nhiều năm, ông nội nhắc đến Bạch Sư.

Bạch Duy từng tưởng ông nội sẽ nhắc đến mẹ mình rất nhiều lần, như lúc ông đón cậu về từ trại mồ côi. Cậu nghĩ họ sẽ cùng nhau tưởng nhớ bà, kể về những ký ức thuở ấu thơ, thiếu thời của bà. Cậu sẽ căng thẳng vì không chắc bản thân có thể nói ra những lời tưởng niệm như một đứa con nên có hay không. Những lời nói đó như những viên sỏi sắc cạnh, bởi vì sắc cạnh nên nói ra thì có vẻ dị thường, cũng may là chưa kịp thốt ra đã bị nghẹn lại bởi hình hài méo mó của chúng.

Nhưng thực tế là, suốt những năm tháng thiếu niên dài dằng dặc sau đó, ông nội chưa từng nhắc lại chuyện về Bạch Sư. Như thể ông đã hoàn toàn quên mất bà, như thể trong ngôi nhà này chưa từng có sự tồn tại của người ấy.

Bạch Duy cảm thấy, có lẽ cậu biết lý do vì sao. Trong hai năm đầu cậu sống ở nhà họ Bạch, mỗi lần ông nhìn cậu thường hay thốt lên một cái tên khác: "Bạch Sư..."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...