Chap 50: Người Lạ
Chương 50 - Người Lạ
?!
Mãi đến lúc này, Bạch Duy mới phát hiện ra từng giọt nước mắt to lớn đã lặng lẽ chảy xuống từ khóe mắt cậu.
Thế mà cậu lại hoàn toàn không hề hay biết.
Cậu gỡ tay Lư Sâm ra, khó xử quay mặt đi, cố chớp mắt liên tục. Lúc này ngay cả việc đưa tay lau nước mắt trước mặt Lư Sâm cũng khiến cậu cảm thấy xấu hổ đến mức không chịu nổi, chứ đừng nói đến chuyện bước ra khỏi phòng.
Cậu chỉ có thể vừa nhắm mắt vừa cầu mong nước mắt mau chóng khô lại.
Nhưng Lư Sâm lại ôm lấy người đang cố gắng giấu đi bộ dạng chật vật của mình.
“Ư…”
“Em có thể lau nước mắt lên vai anh.” Lư Sâm nói: “Như vậy, khi em ngẩng mặt lên, chúng ta đều có thể giả vờ như em chưa từng khóc.”
“……”
“Nếu em cảm thấy xấu hổ khi khóc trước mặt anh, thì anh cũng có thể bịt tai lại, giả vờ không nghe thấy...”
Không công bằng, Bạch Duy nghĩ.
Lư Sâm đã xem bệnh án của cậu, biết cậu không phải là thiếu gia hoàn hảo của nhà họ Bạch.
Lư Sâm biết về tuổi thơ và những năm tháng làm việc ở Hắc Cảng, biết cậu không phải là một người thành công.
Lư Sâm biết cậu không có bạn bè.
Còn cậu... lại chẳng biết gì về quá khứ của Lư Sâm.
Ngoài việc Lư Sâm là một “quái vật”, cậu chẳng biết gì cả.
Bạch Duy hung tợn lắc đầu, chà nước mắt lên vai Lư Sâm.
Khi cậu ngẩng đầu lên, Lư Sâm nói:
“Em yêu, em chà mạnh thế, coi chừng rụng cả lông mi đấy.”
Bạch Duy: …
Cậu lập tức quay đầu sang hướng khác.
Một lúc sau, Lư Sâm lại nói:“Em yêu.”
“Nhìn cái gì mà nhìn? Tiếp tục bịa đi.”Bạch Duy đáp rất nhanh.
Lư Sâm: “Ờ.”
Khi Lư Sâm cúi đầu xem tài liệu, Bạch Duy nghi ngờ đưa tay sờ sờ lông mi mình.
Vẫn dày, vẫn nguyên vẹn, chẳng mất sợi nào.
Khi Bạch Duy còn đang loay hoay với hàng mi, Lư Sâm hỏi:“Em yêu, sau này em cảm thấy thế nào về Hắc Cảng? Em thích sống ở đó chứ?”
Thật ra Bạch Duy không ghét cuộc sống ở Hắc Cảng.
Dù cô đơn, dù hỗn loạn, cậu vẫn như một loài vật yêu tổ ấm, cố chấp lưu lại thành phố mà cậu coi là “nhà”. Dù đã hơn mười năm trôi qua, những ký ức về nơi ấy đã trở thành quá khứ, thế nhưng khi đi ngang một góc phố cậu vẫn có thể nhìn thấy thư viện cũ kỹ chưa bị phá dỡ, thấy tòa chung cư đổ nát chưa được tái phát triển từng náo nhiệt mười mấy năm về trước.
Năm đầu tiên đến Hắc Cảng, thành phố xa lạ, ông nội cậu vẫn còn sống, cậu còn ràng buộc, còn vướng víu, còn một sự cố chấp méo mó về bản thân. Lúc ấy cậu chưa căm hận nơi đó đến tận xương tủy, chưa buông bỏ bản tính mà đuổi theo thứ gọi là “niềm vui của riêng mình”, chưa quyết tâm trở thành kẻ phá bỏ quy tắc, tìm vui từ nỗi đau của kẻ khác.
Bình luận