Chap 5: 1: Quỷ May Mắn Chết Tiệt
Chương 5 - Quỷ May Mắn Chết Tiệt
Vừa rồi mọi chuyện xảy ra quá vội vàng, Bạch Duy chưa kịp kiểm tra kỹ hơi thở và mạch đập của Lư Sâm. Có lẽ lúc đó đối phương chỉ bị choáng ngất, tim tạm thời ngừng đập. Nhưng thế thì cũng khó giải thích tại sao phản ứng đầu tiên của cậu lại là bỏ lại người chồng đang hôn mê, chạy vội ra sau vườn để hủy bỏ một thứ gì đó.
Nếu để Lư Sâm phát hiện ra “phân bón hoa” kia thì…
Vừa nãy Bạch Duy còn cảm thấy mình có thể ung dung làm một kẻ ngoài vòng pháp luật, giờ đây cậu lại sợ chết khiếp.
Khi quay người lại cậu đã trưng ra vẻ mặt sắp khóc đến nơi, lao vào lòng Lư Sâm.
“Chồng ơi!” Cậu bật khóc, “Em tưởng anh chết rồi!”
“Em định chạy ra ngoài tìm bác sĩ sống ở con phố sau nhà, nhưng em quên mất là sân sau không có cửa...” Bạch Duy vừa nức nở vừa nói, “Xin lỗi anh, em không cố ý đâu. Lúc em thấy anh nằm đó không thở, em tưởng anh sắp chết thật rồi...”
Cậu càng khóc càng như bị nghẹn lại, âm thanh nấc lên liên tục. Lư Sâm thấy cậu khóc đến mức này thì cũng cuống cuồng vỗ về, an ủi: “Đừng sợ, đừng sợ, anh nào có dễ chết như thế được.”
Đúng vậy, anh đúng là rất khó chết. Trong lòng Bạch Duy trợn trắng mắt, nhưng ngoài miệng vẫn tiếp tục khóc: “Nhưng mà ngay cả mạch đập của anh em cũng không sờ thấy mà...”
“Cái này… từ nhỏ anh đã có bệnh này rồi. Chỉ cần bị kích thích mạnh, tim và nhịp thở sẽ tạm thời ngừng lại.” Lư Sâm vừa ôm lấy Bạch Duy vừa gãi mũi, “Sau này đừng dễ sợ hãi như vậy nữa, em sẽ quen thôi.”
“Ồ…” Bạch Duy hít hít mũi.
Nhìn Bạch Duy nước mắt giàn giụa trong lòng mình, Lư Sâm cúi đầu thân mật chạm vào mũi cậu: “Hơn nữa, sao anh có thể chết dễ dàng như thế được chứ? Anh muốn ở bên em cả đời này. Em còn nhớ không? Chỉ có cái chết mới chia lìa được chúng ta.”
Trời đất ơi, xác chết biết nói.
“Vâng.” Bạch Duy vùi mặt vào ngực Lư Sâm, cố tình nghiêng người đổi góc để Lư Sâm không nhìn thấy túi “phân bón hoa” đáng nghi kia. “Chỉ có cái chết mới chia lìa được chúng ta.”
Lư Sâm cũng ôm chặt lấy Bạch Duy, cố ý để ánh mắt mình tránh xa hướng hầm ngầm. Thấy Bạch Duy phối hợp như vậy, hắn cũng thở phào nhẹ nhõm.
May mắn là Bạch Duy chưa nhìn thấy thứ trong hầm ngầm kia.
Nếu để Bạch Duy phát hiện ra... Có lẽ hắn sẽ phải dùng năng lực của mình khiến Bạch Duy quên hết mọi thứ.
Ngày trước hắn nhất định sẽ làm thế, vì đối với hắn, chỉ cần Bạch Duy luôn ở bên mình là đủ. Một Bạch Duy bị mất trí nhớ, xinh đẹp như một món đồ sưu tầm cũng chẳng có vấn đề gì cả. Hắn sẽ chăm sóc Bạch Duy cả đời giống như cách hắn trân quý những bức tranh quý giá. Hắn sẽ giữ Bạch Duy luôn trong trạng thái hiện tại.
Nhưng sau chuyện đêm qua...hắn nhận ra dường như mình không muốn làm thế nữa.
Hắn không muốn Bạch Duy quên đi ký ức.
Bình luận