Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 48: Có thù tất báo.

Chương 48: Có thù tất báo.

Bạch Duy biết rõ, nội dung mà bọn họ đang bàn tán nhất định có liên quan đến mình.

Cậu kiểm tra lại chỗ ngồi và tủ đựng đồ của mình một lượt, không phát hiện ra có vật gì bất thường bị nhét vào.

Đối mặt với những ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía mình từ đồng nghiệp, Bạch Duy vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh. Nếu như quả thật họ đang bàn tán chuyện gì đó liên quan đến mình thì sớm muộn gì cũng sẽ có người nói ra cho cậu biết họ đang bàn gì.

Lời đồn không phải là nước, không thể bị giới hạn trong một cái chậu nhỏ.

Điều duy nhất Bạch Duy cần làm chính là làm tốt việc của bản thân.

Quả nhiên sau tiết mỹ thuật đầu tiên trong ngày hôm nay, Bạch Duy liền biết được họ đang bàn tán gì — hai cô gái sau giờ học cứ chần chừ không chịu rời đi, lấy lý do giúp cậu chuyển đồ để đi theo cậu.

Nhưng nét mặt các cô thì lại viết rõ ràng mấy chữ “muốn dò hỏi điều gì đó”.

“Các em nếu có gì muốn hỏi thì bây giờ cứ hỏi thẳng.” Bạch Duy nói.

Một cô gái khẽ huých cô bạn đi cùng một cái, cô gái để tóc mái bằng mới lí nhí mở miệng: “Thầy Bạch, em nghe được rất nhiều lời đồn về thầy đấy!”

“Họ nói tuy thầy tốt nghiệp từ một trường danh tiếng, nhưng hiện giờ cũng chỉ còn lại cái danh ấy thôi. Thực ra sau khi tốt nghiệp đại học, thầy không tìm được việc đúng chuyên ngành, chỉ có thể vào đài truyền hình làm hơn một năm. Sau đó thì không làm nổi nữa, và từ đó đến giờ cũng không tìm được công việc nào khác. Nói là làm nhà văn, nhưng đã cạn ý tưởng, rất lâu rồi không viết ra được cái gì…”

“… Sau đó thì bỏ trốn với người khác đến trấn Tuyết Sơn, cũng chỉ vì không thể trụ lại ở bên ngoài. Trên mạng cũng có rất nhiều người đang bàn tán về thầy… Nói rằng trước khi dạy thay, thầy vẫn luôn thất nghiệp… rơi xuống mức chỉ còn đi dạy thay…”

“Thầy Bạch! Em hoàn toàn không tin những điều đó đâu, thầy căn bản không phải loại người như vậy. Thầy dạy còn hay hơn tất cả những giáo viên trước đây nữa!” Cô gái kích động nói: “Sao họ có thể nói xấu thầy và làm tổn thương thầy như vậy được chứ?”

Cảm xúc của các cô rất mãnh liệt, gần như muốn bật khóc vì cậu. Nhưng Bạch Duy thì lại vô cùng bình tĩnh.

Thì ra mọi người đang bàn tán những chuyện này.

“Ừm, các em thấy trấn Tuyết Sơn là một nơi tồi tệ sao?”  Bạch Duy dịu dàng hỏi.

“Á? Tất nhiên là không rồi, cảnh sắc ở đây đẹp tuyệt vời, mà cơ sở vật chất thì phát triển, cái gì cũng có!” Một cô gái nói: “Có rất nhiều người giàu đến đây dưỡng lão mà!”

Bạch Duy: “Thế các em có nghĩ trường Trung học Bạch Mã là một trường kém cỏi, đến dạy ở đây là một việc đáng xấu hổ không?”

“Tất nhiên cũng không phải!”

Mọi điều cần nói đều đã nằm trong hai câu hỏi ấy. Bạch Duy vỗ vai các cô, ra hiệu cho họ quay về lớp. Đúng lúc này một cô gái nói: “Thầy Bạch, thầy đừng lo, tụi em vừa lên mạng xem rồi. Mấy thứ bọn họ nói nhìn qua là biết bịa đặt!”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...