Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 44: Em muốn cái đó.

Chương 44 - Em muốn cái đó.

Bữa tối khiến Bạch Duy như ngồi trên đống lửa. May mà Lư Sâm ngồi bên cạnh cậu, có thể thay cậu lên tiếng, giúp cậu giảm bớt phần nào sự lúng túng.

Long Xuân tán dương gu thẩm mỹ của bà chủ nhà hàng và rượu vang nổi tiếng của bà. Nhưng ngay khi rượu chạm vào đầu lưỡi, Bạch Duy đã nhận ra đây tuyệt đối không phải loại rượu vang mà Long Xuân vừa nhắc đến.

Lý do rất đơn giản- cậu đã từng uống qua.

Thuở thiếu thời, ông nội đưa cậu đến khu nghỉ dưỡng của một trang trại rượu để bàn chuyện làm ăn. Cậu buộc phải ở lại đó suốt cả mùa hè, nếm thử vô số loại rượu đến mức suýt nữa thì nôn ra. Vì ông nội tin rằng, biết cách thưởng thức rượu cũng là một trong những phẩm chất mà giới thượng lưu cần phải có.

Lúc đó Bạch Duy thực sự không thích rượu, đặc biệt là cảm giác choáng váng mơ hồ mà nó mang lại, kèm theo cả sự nóng rát nơi gò má. Cậu gần như chạy trốn khỏi trang trại rượu vang đầy những cây nho xinh đẹp đó, tiện tay mang vài chai về làm quà tặng thầy cô và bạn học.

May mà sau này cậu đã dần quen với nó.

Cậu chỉ nhấp một ngụm rồi đặt ly rượu trở lại chỗ cũ, Lư Sâm lên tiếng: "Trùng hợp thật, vốn dĩ tôi và A Duy cũng định đến nhà hàng này ăn tối."

"Về nguyên tắc, tôi không hay đến đây lắm. Nhưng Long Hạ lại rất thích nơi này, đặc biệt là rượu vang ở đây." Long Xuân nói với vẻ nghiêm túc. "Thế nên, mỗi khi rảnh, tôi đều đưa em ấy đến đây ăn tối."

"Cậu yêu thương em trai mình thật đấy!" Lư Sâm nói.

"Đương nhiên rồi. Tôi là anh trai nó, chăm sóc em trai là trách nhiệm và nghĩa vụ của tôi." Long Xuân rụt rè nói.

"Là vì áy náy sao?" Long Hạ cất lời.

Tiếng cười nhẹ bỗng phá vỡ bầu không khí, như thể Long Xuân đang cố vẽ một vòng tròn hoàn hảo bằng compa, nhưng chân trụ lại vô tình đâm thủng trang giấy. Ánh mắt anh ta thoáng qua vẻ ảo não rồi nói: "Tất nhiên là có... Khi em ấy còn là thiếu niên, tôi không thể ở bên cạnh..."

"Long Thu sống bên cạnh anh, nhưng anh thà rằng người sống sót khi đó là em ấy." Long Hạ âm trầm nói.

Không khí trên bàn ăn chợt đông cứng lại. Lư Sâm nhấc ly rượu, uống thêm một ngụm. Còn Long Xuân như thể bị chạm vào chỗ đau, sau khoảnh khắc buồn bã thì kích động nói: "Sao em lại nghĩ như vậy? Em và Long Thu đều là em của anh, lại là anh em song sinh. Hơn nữa, em khác em ấy. Lúc đó vì muốn em có môi trường học tập tốt hơn, ba mới gửi em đến thành phố khác học. Còn Long Thu không có năng khiếu học tập, nên mới ở lại trấn Tuyết Sơn... Còn vụ tai nạn sau đó, không ai mong muốn cả!"

Anh ta đặt tay lên bàn, cố gắng giữ bình tĩnh. Nhưng sau đó anh ta không nhìn về phía em trai Long Hạ của mình mà lại quay sang Bạch Duy và Lư Sâm: "Thật xin lỗi, từ sau vụ tai nạn đó cảm xúc của em trai tôi luôn không ổn định. Hai người có thể hiểu được mà, đúng không? Trước đó, em ấy luôn là một học sinh xuất sắc, giỏi hội họa và quần vợt. Nhưng vụ tai nạn không chỉ cướp đi người em gái mà em ấy yêu thương nhất, mà còn lấy đi đôi chân khỏe mạnh của em ấy..."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...