Chap 43: Xuân Hạ
Chương 43 xuân hạ
Còn 15 phút nữa mới hết giờ học, hành lang vắng tanh. Nhưng Bạch Duy càng đi lòng càng nóng như lửa đốt.
Phải rồi, cậu vội gì trên đường thế này? Chiều nay Lư Sâm có hai tiết toán, nói về mất mặt thì hắn đã mất hết thể diện ngay từ tiết trước rồi. Giờ cậu chạy đến cũng chẳng ích gì, hơn nữa Lư Sâm cũng chẳng thấy cậu làm dấu hiệu nhắc nhở ngoài cửa sổ. Sự xuất hiện của cậu không giúp được gì cho những chuyện đã xảy ra.
Nhưng Bạch Duy vẫn càng chạy càng nhanh... Cuối cùng, cậu dừng lại trước cửa lớp 9A.
Học sinh trong lớp đang chăm chú nghe giảng. Qua ô cửa kính, cậu nhìn thấy Lư Sâm.
Lư Sâm đeo kính gọng vàng, ngồi trên xe lăn, tay cầm một cây gậy đang giảng bài.
Nội dung trên slide rất bình thường, công thức trên bảng cũng bình thường, biểu cảm của học sinh không có gì gọi là quá quỷ dị.
Nhìn qua thì đây chỉ là một tiết học bình thường, một buổi chiều bình thường.
Trong lòng Bạch Duy bỗng trống rỗng, như một cơn gió thổi khô lưng áo đẫm mồ hôi, cậu không bị cuốn bay như chiếc lá nhưng lại chẳng biết phải làm gì. Học sinh, giáo viên đều yên ổn trong lớp và văn phòng của họ, bảo vệ và lao công cũng ở đúng vị trí của mình.
Ngay cả chữ viết trên bảng của Lư Sâm cũng đúng rồi.
Chỉ có cậu đứng ngoài cửa sổ, không biết mình đang làm gì. Rõ ràng cậu ở đây, nhưng lại cảm thấy như chưa bao giờ thuộc về nơi này. Cậu chỉ đến làm giáo viên dạy thay theo yêu cầu của Kiều Mẫn, thực ra cậu không có chuyện gì để làm, cũng chẳng có mong muốn gì.
Nhiều năm sau khi nhớ lại ngày này, Bạch Duy mới nhận ra cảm giác lúc đó là sự cô đơn tột cùng. Ít nhiều gì cậu cũng từng nghĩ Lư Sâm giống mình—phải, cậu từng cho rằng con quái vật này giống mình, rằng cả hai đều là những "quái thú" không thể hòa nhập với thị trấn Tuyết Sơn, càng không thể hòa nhập với thế giới của người bình thường.
Nhưng giờ đây, Lư Sâm đã phản bội cậu. Hắn không cần sự giúp đỡ của cậu, không tỏ ra khác thường, mà lại hòa nhập một cách tự nhiên vào đám đông.
Nhìn lại, có lẽ ngay từ đầu quái vật như Lư Sâm đã giống con người hơn cậu rất nhiều. Hắn muốn có một gia đình, muốn có một người vợ xinh đẹp, muốn tranh đấu, gây dựng danh tiếng ở thị trấn nhỏ này, muốn làm tình với cậu... Hắn có quá nhiều ham muốn của con người.
Nếu chủ đề đủ nặng nề, nếu lúc này là ban đêm và cậu đang bước đi đơn độc trên đường ray xe lửa, cậu thậm chí có thể gọi cảm giác này là "phản bội".
Nhưng trong ô cửa kính, người đang đứng trên bục giảng đã nhìn thấy cậu.
"Vả lại, Lư Sâm không nhìn thấy cậu làm dấu hiệu ngoài cửa sổ."
"Lư Sâm không thấy ai ngoài cửa sổ."
Lư Sâm đã nhìn thấy cậu, hắn nhướn mày nở một nụ cười đầy bất ngờ.
Cả học sinh cũng “soạt” nhìn qua.
Dưới vô số ánh mắt, Lư Sâm vẫy tay với cậu, mỉm cười với cậu.
Bình luận