Chap 33: Lang Thang
Chương 33 lang thang
“Lư Sâm có gia cảnh khá giả, học vấn tốt, không chơi bời nhưng cũng không quá đam mê sự nghiệp.”
“Hắn hòa hợp với cậu, có chung sở thích, cũng không tỏ ra phản cảm với việc cùng cậu định cư tại Thanh Hòa.”
“Khi mối quan hệ của hai người ổn định, hai người có thể kết hôn, rồi trở về Thanh Hòa chung sống…”
Trước đây bất kể đối tượng xem mắt là ai, ông nội và quản gia luôn chỉ ra trên báo cáo những khuyết điểm có thể khiến họ "không phù hợp" với Bạch Duy. Hoặc là gia thế hào nhoáng nhưng bên trong rỗng tuếch, mong chờ nhà họ Bạch bù đắp tổn thất tài chính của họ; hoặc là quá tham vọng sự nghiệp, không muốn cùng Bạch Duy bảo thủ gìn giữ sản nghiệp của nhà họ Bạch, chắc chắn sẽ tìm đường khác; hoặc là ham mê hưởng thụ, chìm đắm vào các vật phẩm xa xỉ; hoặc là thiếu thực tế, thay vì kinh doanh thực sự lại sa vào những khái niệm viển vông...
Mỗi khi bọn họ chỉ ra khuyết điểm của những đối tượng xem mắt kia, Bạch Duy luôn cảm thấy như những điều đó cũng đang chỉ trích chính bản thân mình.
Chỉ có Lư Sâm, các chuyên gia của nhà họ Bạch như bị trúng tà, tin rằng hắn rất thích hợp với Bạch Duy, và hoàn toàn không có khuyết điểm nào. Một người bình thường không thể nào đạt được đánh giá cao như vậy dưới những yêu cầu đầy mâu thuẫn của nhà họ Bạch. Nếu Bạch Duy thực lòng thích Lư Sâm, lẽ ra câuh phải cảm thấy vô cùng vui sướng. Dù không phải vậy, cậu cũng nên cảm thấy nhẹ nhõm khi tìm được một đối tượng phù hợp đến vậy, mà bản thân cũng không ghét bỏ.
Thế nhưng…
Bạch Duy lại nôn mửa, áp lực cực lớn khiến cậu nôn đến trời đất quay cuồng trong phòng vệ sinh. Cậu thấy đôi mắt mình đỏ ngầu vì tơ máu, hoảng loạn và mờ mịt trong gương. Buổi hẹn thứ ba giữa cậu và Lư Sâm diễn ra suôn sẻ, thậm chí có thể nói là khá tốt. Tất cả các báo cáo đánh giá đều nói rõ, nếu cậu và Lư Sâm tiếp tục phát triển như vậy, họ sẽ có một tương lai tươi sáng được đảm bảo.
Thậm chí cậu có thể nhìn thấy được viễn cảnh mình và Lư Sâm thuận lợi tiến vào hôn nhân, giống như thời niên thiếu đạt thành tích tốt rồi thuận buồm xuôi gió vào Đại học Bắc Đô vậy. Và tất cả mọi người đều mong đợi điều đó xảy ra, họ nóng lòng muốn giao Bạch Duy vào tay Lư Sâm.
Không có bất kỳ trở ngại nào, con đường quá mức suôn sẻ. Bạch Duy không hiểu tại sao điều đó lại khiến cậu buồn nôn đến thế.
Cậu bắt đầu né tránh Lư Sâm—ngay khi mối quan hệ của họ đang ổn định. Nhưng chẳng bao lâu quản gia gửi đến cậu hai tấm vé mời tham dự buổi đấu giá từ thiện, yêu cầu cậu mời Lư Sâm đi cùng. Lúc ấy, đã nửa tháng trôi qua kể từ lần cuối Bạch Duy hẹn hò với Lư Sâm.
Cậu không muốn cắt đứt quan hệ với Lư Sâm, nhưng cũng chẳng muốn gặp lại hắn. Hai tấm vé mời khiến cậu cảm thấy áp lực nặng nề, nhìn vào lịch, cậu nghĩ rằng, đã nửa tháng rồi, có lẽ nên gặp hắn một lần nữa.
Lư Sâm đồng ý rất nhanh.
Họ gặp nhau tại buổi đấu giá từ thiện, sau nửa tháng không gặp Lư Sâm vẫn khoác trên mình bộ lễ phục vừa vặn, tỏa ra hương nước hoa Pháp thanh lịch và lãng mạn. Bạch Duy đứng cạnh hắn, mỉm cười chào hỏi các vị khách. Cảm giác buồn nôn do áp lực mang lại cho dạ dày ngày càng nặng.
Bình luận