Chap 32: Đêm xuân
Chương 32 - Đêm Xuân
Bạch Duy ngồi trên giường bệnh, chỉ muốn tìm một cái lỗ mà chui xuống.
Lư Sâm bên cạnh giường đang tự giới thiệu:
"Tôi là chồng của A Duy, đến nay đã kết hôn được một năm hai tháng.
Tôi và A Duy gặp nhau ở Bắc Đô. Sau ba tháng hẹn hò, chúng tôi đính hôn. Dưới sự chúc phúc của mọi người, chúng tôi chính thức bước vào cuộc sống hôn nhân và cùng nhau tận hưởng kỳ trăng mật khắp thế giới.
Sau đó, vì cân nhắc đến hệ hô hấp của A Duy, chúng tôi quyết định định cư tại trấn Tuyết Sơn và mua một căn nhà ở đây. Có lẽ chúng tôi sẽ ở lại đây khoảng năm đến mười năm. Từ khi chuyển đến, tôi cũng dần học nấu ăn. Nhờ sự động viên của A Duy, tay nghề của tôi tiến bộ rõ rệt. Khi nãy tôi về nhà, tiện thể mang một số vật dụng sinh hoạt cần thiết cho em ấy."
Lư Sâm nói đến đây, nở một nụ cười nhẹ—một kiểu cười cho thấy hắn đã nói hết những gì cần nói.
...
"Cái đó..." Nhậm Quân Nghiêu nghẹn họng nhìn trân trối, "Anh... anh... cái đó…”
"Tên của anh." Bạch Duy cuối cùng cũng thoát ra khỏi cái lỗ, không thể nhịn nổi mà lên tiếng nhắc nhở Lư Sâm.
Tên giả mà mình bịa ra cũng có thể quên được sao? Đúng là quái vật.
"À, tôi quên mất, tôi là Lư Sâm." Lư Sâm nói, "Cũng may có A Duy nhắc nhở, em ấy luôn giúp tôi nhớ ra những việc mình cần làm."
Nhậm Quân Nghiêu: …
Bạch Duy chỉ muốn vùi mặt vào tấm rèm giường nhưng mà sự xuất hiện của Lư Sâm lại khiến cậu bớt mất tự nhiên hơn so với lúc chỉ có một mình với Nhậm Quân Nghiêu.
Lư Sâm đưa cục sạc điện thoại cho Bạch Duy, rồi nói: "Sau khi về nhà, ngoài mang theo cục sạc và quần áo thay, anh còn lấy thêm một số thứ có thể em sẽ dùng tới..."
"Khoan đã!" Nhậm Quân Nghiêu vừa bị "đá văng" khỏi trung tâm câu chuyện, lập tức lớn giọng, "Ai cho phép anh tùy tiện mang người và đồ đạc vào đây? Tôi là bác sĩ…”
"Ồ, là viện trưởng?" Lư Sâm cười, "Lúc nãy tôi có mang mấy chai rượu vang đắt tiền vào, nhưng nghĩ lại bệnh nhân không thể uống rượu. Đúng lúc gặp viện trưởng hỏi tôi đang làm gì, nên tôi đưa hết rượu cho ông ấy rồi."
Nhậm Quân Nghiêu: ...
Anh ta cảm thấy không nói thành lời, hơn ai hết, anh biết viện trưởng là một kẻ mê rượu đến mức nào. Khi mới chuyển đến trấn Tuyết Sơn, anh hao tổn tâm cơ tìm hiểu sở thích của các "nhân vật nổi tiếng" nơi này.
Anh nhìn lướt qua phòng bệnh, thấy một nhóm công nhân đi tới đi lui—người lắp TV, người lắp đèn ngủ, thậm chí còn có người đang dựng tủ quần áo...
Bên ngoài phòng bệnh không chỉ có vài y tá mà cả bác sĩ trực, bệnh nhân và người nhà từ các phòng khác cũng đến xem.
"Người nằm trong phòng bệnh này là ai vậy?"
"Nhà này giàu quá đi mất!”
"Lắp cả tủ quần áo, còn có đèn ngủ nhỏ nữa... Chồng của nhà này cẩn thận ghê."
Bình luận