Chap 25: Xe cứu thương
Chương 25: Xe cứu thương
Bạch Duy tựa vào tường, không ngừng khóc nức nở. Dù trong lòng Lư Sâm có bao nhiêu nghi ngờ hay băn khoăn, cũng đều tan biến trước vẻ mặt hiện tại của Bạch Duy.
Họ vội vã rời khỏi giường, Bạch Duy chỉ mặc một chiếc áo ngủ rộng thùng thình màu đỏ thẫm. Cổ áo bằng lụa mở rộng lộ ra xương quai xanh trắng ngần… Lư Sâm vẫn nhớ rõ cảm giác khi chạm vào chúng, cũng như độ cong khi chúng hơi nhô lên lúc Bạch Duy căng thẳng.
Từ sau tai nạn xe hơi, Bạch Duy không còn muốn làm chuyện đó với hắn nữa. Hôm nay nhân vụ tai nạn với cây nỏ, chính là cơ hội tốt để hai người làm lại... May mà hắn đã trượt từ tay vịn cầu thang lên đây để tránh làm bẩn bậc thềm ẩm ướt, nếu không thì làm sao tối nay hắn có lộc ăn thế này.
“Em yêu, dọn dẹp xong mọi thứ chúng ta lên giường nhé.” Lư Sâm nói. Mặc dù cây nỏ là một vũ khí kích thích sự hoài nghi trong lòng hắn, nhưng nghĩ đến việc Bạch Duy chỉ là một nhà văn ít ra ngoài, làm sao cậu biết được vũ khí là gì, chắc chỉ coi đó như món đồ trang trí thôi.
Hắn dễ dàng rút mũi tên ra khỏi bức tranh, nhưng trên đầu mũi tên lại có dấu vết của máu:“Ôi trời ơi… Em mau lại đây nhìn này…”
“Sao thế, chồng yêu?”
Tiếng gọi “chồng yêu” của Bạch Duy hoàn toàn cam tâm tình nguyện, đôi mắt ầng ậc nước tựa như đang cố gắng làm dịu tình hình. Cậu tiến lại gần bên Lư Sâm, cùng hắn nhìn vào bức tranh.
"Có phải có một người bên trong bức tranh khi chúng ta mang nó từ cửa hàng đồ cổ về không?”
Nữ quỷ mặc đồ đỏ trong tranh đã bị mũi tên xé nát thành từng mảnh, đương nhiên Lư Sâm cho rằng máu trên mũi tên là của nữ quỷ. Bạch Duy trợn tròn mắt sau đó đau lòng nói:“Bức tranh của em! Thật là đáng tiếc!”
Không ngờ bức tranh của mình lại hữu dụng đến thế, không ngờ thực sự có ma, bức tranh này vốn dĩ có thể khắc chết chồng cậu, mũi tên này vốn dĩ có thể bắn chết chồng cậu.
Nhưng tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này…
“Ôi không, ý em là, trời ạ chồng yêu… Trong bức tranh này lại có một nữ quỷ mặc đồ đỏ, suýt chút nữa anh bị bức tranh này hại chết rồi... Không, làm sao trong tranh lại có nữ quỷ được chứ? Thật sự đáng sợ quá...”
Khi Lư Sâm nhìn qua, Bạch Duy vội vàng chữa cháy.
Thực tế, lúc này trong mắt Lư Sâm chỉ có cổ và đôi chân dài của Bạch Duy. Nhìn thấy khóe mắt đỏ hoe của cậu, hắn liếm môi—trong đầu lại hiện lên hình ảnh Bạch Duy đảo trắng mắt không thể kiểm soát cơn co giật, mặc cho hắn muốn làm gì thì làm.
Bạch Duy luôn cố nén âm thanh, chỉ khi ấy cậu mới không kìm được mà phát ra những tiếng rên rỉ đầy mê hoặc, những âm thanh cậu tuyệt đối không để lộ trong ban ngày.
Cây nỏ bị trục trặc, đúng là một điều may mắn!
“Cưng à, đừng sợ, nữ quỷ chết rồi, đó là máu của cô ta. May mà cây nỏ của em bị hỏng.” Lư Sâm ôm lấy Bạch Duy, tay xoa vai cậu một cách đầy ẩn ý. “Không có em ở đây, làm sao nhà này được an toàn chứ?”
Bình luận