Chap 19: Sát Thủ Hàng Đầu.
Chương 19 - Sát Thủ Hàng Đầu.
Đau quá.
Bạch Duy đau đến mức đầu óc choáng váng, cậu đưa tay ra phía trước nhưng không chạm được vào Lư Sâm, chỉ có thể với tới chỗ tựa đầu. Cậu nghe rõ âm thanh móng tay mình cào vào lớp vải, phát ra những tiếng "xoẹt xoẹt" – lớp vải bọc tựa đầu chắc chắn đã bị móng tay cậu cào rách. Còn chính cậu chắc chắn đang chảy máu.
Nếu lúc này cậu đang nằm ngửa chứ không phải úp mặt xuống, chắc chắn Bạch Duy sẽ giãy giụa dữ dội hơn – vì cậu có thể nhìn thấy mọi thứ. Dù Lư Sâm giờ đang trong hình dáng con người, nhưng chỉ cần dựa vào kích thước và bản năng sợ hãi trước tổn thương, Bạch Duy cũng sẽ vùng vẫy hết sức. Nhưng hiện tại cậu đang úp mặt, giống như con mồi bị một loài thú săn mồi khổng lồ ngoạm lấy gáy chỉ có thể nằm sấp mà thôi.
Lư Sâm còn đáng sợ hơn cả động vật ăn thịt, động vật ăn thịt chỉ cần ăn sạch phần thịt bụng mềm mại tươi ngon nhất của con mồi là xong việc. Nhưng Lư Sâm thì khác, hắn muốn cả ngón tay, cả mắt cá chân, cả nội tạng và từng tấc xương trong cơ thể cậu.
Cậu nghe thấy ngoài hành lang có hai người đang đi lại, ai sẽ lên tầng 30 vào giờ này? Có phải là nhân viên phục vụ khác không? Nhưng Bạch Duy không thể cầu cứu.
Cậu phải cầu cứu thế nào đây? “Tôi lẻn vào phòng 3003 để giết người nhưng lại bị người ta tóm được”?
“Ư!”
“Anh muốn giết em...” Bạch Duy nức nở nói. Lúc ấy cậu cảm giác như kiếm sĩ Lư Sâm muốn giết tươi cậu ngay tại chỗ, hoặc thậm chí là khuấy đảo đến chết. Cậu căng cứng toàn bộ cơ bắp, như thể điều ấy sẽ không để lộ một kẽ hở nào cho thứ vũ khí ấy xuyên qua.
Thật ra Bạch Duy không nghe rõ Lư Sâm đang nói gì, cậu chỉ biết mình bị ép quay đầu lại, miệng bị nhét vào một thứ gì đó. Hương vị ấy ngọt ngào và béo ngậy giống như sô cô la. Nhưng chẳng mấy chốc, không khí xung quanh cũng tràn ngập hương sô cô la. Đó là mùi của sô cô la tan chảy, như mật ong nóng chảy sủi bọt và lan tỏa khắp nơi...
Không cần ăn thêm pheromone đó nữa, chỉ riêng nồng độ trong không khí đã đủ để xâm chiếm từng tấc da thịt của Bạch Duy, len lỏi qua từng lỗ chân lông. Mùi hương đậm chất nam tính đầy sức mạnh và đe dọa từ Lư Sâm giờ đây không còn khiến cậu cảm thấy quá mức phản kháng, thế cho nên cậu rất muốn chống cự.
Cậu vẫn bị đè chặt không thể cử động, nhưng dần dần, Bạch Duy cảm thấy mình như đang tan chảy.
“Em…”
Nước bọt từ khóe miệng cậu nhỏ xuống gối, Bạch Duy chưa bao giờ biết cơ thể mình có thể mềm yếu đến thế. Cậu mơ màng như đang bước trên mây, lại như đang lơ lửng trong vũ trụ không trọng lực. Lư Sâm đang chi phối cậu, là nguồn nhiệt duy nhất trong vũ trụ đó.
Trong khoảnh khắc ấy, Bạch Duy cảm thấy mình như biến thành một hành tinh khí nhỏ bé, quay cuồng trong hỗn loạn. Đầu cậu như nham thạch nóng chảy, cơ thể là làn khí tản mác, còn sâu trong bụng là những phản ứng nhiệt hạch dữ dội. Cậu giãn nở rồi co lại, giãn nở rồi co lại, như chỉ cần một neutron nhỏ bé là đủ để gây ra phản ứng dây chuyền khổng lồ. Một neutron va chạm vào hạt nhân nặng, phóng ra thêm nhiều neutron, tất cả hạt nhân nặng đều nổ tung, phát ra năng lượng đủ thiêu đốt trí óc cậu, khiến đôi chân, mu bàn chân và từng ngón chân đều căng cứng như hình nấm khổng lồ bùng nổ.
Bình luận