Chap 18: Hắc Cảng đêm mưa.
Chương 18: Hắc Cảng đêm mưa.
“Chị, có vấn đề gì không?”
“Cứ cảm thấy… hình như chúng ta đã gặp người này ở đâu đó rồi?”
Cậu thiếu niên tóc lam chỉ nhớ rằng người phục vụ vừa lướt qua có dáng người cao ráo eo thon vai rộng, chân dài – một vóc dáng như giá treo quần áo hoàn hảo. Chỉ trong chốc lát, người phụ nữ tóc nhuộm xanh lá chợt kêu lên: “Không ổn rồi!”
Cô không giải thích, lập tức quay đầu chạy về phía thang máy. Cậu thiếu niên tóc lam vội chạy theo, không ngoái đầu lại, hỏi: “Chị, có chuyện gì vậy?”
“Người này từng xuất hiện trên camera giám sát của trung tâm thương mại! Dù chỉ trong một khung hình!” Người phụ nữ tóc xanh nói, “Cậu ta và vị khách tên ‘Lư Sâm’ kia đồng thời xuất hiện ở trung tâm thương mại và khách sạn này… Chắc chắn không phải trùng hợp!”
Hai người thở hổn hển lao đến khu vực thang máy, nhưng một chiếc thang máy đã kịp đưa người phục vụ đi thẳng lên tầng 30.
……
Đứng trước cửa phòng 3003, mí mắt Bạch Duy bất chợt giật liên hồi. Trực giác mách bảo cậu rằng điều gì đó không lành sắp xảy ra, nhưng dù cau mày suy nghĩ, cậu vẫn không thể tìm ra câu trả lời.
So với mối nguy hiểm tiềm tàng, điều kỳ lạ hơn là không khí xung quanh phòng 3003. Một sự tĩnh lặng bao trùm cả hành lang, ánh đèn sáng rực chiếu lên tấm thảm đỏ sẫm cũng trở nên hết sức u ám.
Nhưng đây là buổi chiều ngày làm việc, tầng cao nhất của khách sạn yên tĩnh cũng không phải điều gì bất thường. Bạch Duy áp tai vào cửa phòng 3003, lắng nghe kỹ lưỡng, xác nhận trong phòng khách không có bất kỳ động tĩnh nào.
Cậu dùng thẻ phòng 3003 sao chép từ quầy lễ tân để mở cửa, đây là thời điểm nắng chói nhất trong ngày, nhưng thứ đập vào mắt cậu lại là một bóng tối dày đặc.
Toàn bộ cửa sổ trong phòng khách đều bị rèm cửa dày che kín lại!
Chắc chắn Lư Sâm đang làm gì đó mờ ám.
Bạch Duy đẩy xe phục vụ vào trong, cẩn thận đeo lại găng tay. Cậu nép người, men theo góc tường tiến về phía phòng ngủ. Nhưng trước khi kịp lên tiếng cậu đã ngửi thấy một mùi hương kỳ lạ.
Mùi của biển sâu… thoang thoảng mùi tanh, nhưng chủ yếu là một hương thơm ngọt ngào đầy mê hoặc. Tai Bạch Duy nóng bừng, cậu vội bịt mũi, cố gắng đẩy mùi hương đó ra khỏi khoang mũi của mình.
Cánh cửa phòng ngủ đen ngòm, không chút phản hồi, chỉ còn cách cậu vài bước.
Bạch Duy gõ nhẹ lên tấm cửa.
“Dịch vụ phòng.” Cậu hạ thấp giọng.
Không có ai trả lời.
Có vẻ bất kể Lư Sâm đang trong trạng thái nào, hắn cũng không nhận ra sự hiện diện lặng lẽ của kẻ đột nhập này. Bạch Duy cầm chiếc khăn tẩm thuốc, vặn tay nắm cửa phòng.
Từ trước tới nay Bạch Duy luôn là thợ săn, cũng luôn nghĩ mình là thợ săn. Cho đến rất lâu sau cậu mới nhận ra một số kẻ săn mồi có thể phát tán pheromone dụ dỗ con mồi lại gần, sau đó lột da xé xác và nuốt chửng chúng. Và hôm nay, lần đầu tiên cậu trở thành con mồi.
Bình luận