Chap 103: Tìm một người bạn đời[Ngoại truyện]
Chương 103: Tìm một người bạn đời[Ngoại truyện]
Mặc dù miệng nói vậy, nhưng khi Lư Sâm bưng món cá diêu hồng xào kiểu Tứ Xuyên và tôm cay ra, Bạch Duy vẫn bò ra khỏi phòng và ăn hết bữa.
Sau bữa ăn, Bạch Duy xoa xoa cái bụng no căng, có lẽ vì áy náy khi đã lạnh nhạt với Lư Sâm, cậu chủ động hỏi Lư Sâm: "Cái tên Nhậm Quân Nghiêu đó, còn làm phiền anh không?"
Bạch Duy cũng không hiểu, Nhậm Quân Nghiêu và Lư Sâm không cùng khóa, sao lại gây sự với nhau được, có lẽ là vì cả ba người họ đều ở trong câu lạc bộ kịch và câu lạc bộ văn học, và Lư Sâm đã cướp mất cơ hội diễn xuất của Nhậm Quân Nghiêu.
Sau khi Lư Sâm gian lận môn Ngữ văn để vào Đại học Bắc Đô, Bạch Duy vô cùng căng thẳng, luôn lo lắng rằng đồ bỏ Lư Sâm này sẽ bị buộc thôi học vì GPA dưới 1.7. Vì vậy, cậu cực kỳ tích cực tham gia vào các hoạt động của trường, và lo lắng Lư Sâm sẽ bị gài bẫy trượt môn vì đã đắc tội với Nhậm Quân Nghiêu.
(GPA (Grade Point Average) là điểm trung bình tích lũy, dùng để đánh giá kết quả học tập của học sinh, sinh viên sau một kỳ học, một năm học hoặc toàn bộ khóa học.)
Lư Sâm thì rất tự tin về điều này: "Nhậm Quân Nghiêu là tên bỏ đi."
Bạch Duy vô cùng sốc, từ khi nào mà Lư Sâm cũng dám nói người khác là đồ bỏ đi vậy?
Nhưng Lư Sâm và Nhậm Quân Nghiêu cũng đã kết oán rồi, vì thế mà Bạch Duy hỏi câu này sau bữa ăn.
Lư Sâm lại nói: "Chuyện của hắn ta, em không cần lo lắng."
"Ồ." Bạch Duy nói, "Em hy vọng anh có thể giải quyết chuyện này thành công."
Cậu quyết định gọt một quả trái cây, khi quay người lại, Bạch Duy lại nghe Lư Sâm nói: "Nếu không có em tồn tại thì anh định giải quyết hắn ta bằng vũ lực."
???
"Nhưng anh nghĩ, em sẽ lo lắng hơn vì điều đó, em sẽ luôn lo lắng anh có bị cảnh sát phát hiện không. Vì vậy, anh quyết định dùng cách tốt hơn để giải quyết vấn đề này." Lư Sâm nói, "Bởi vì anh muốn luôn sống cùng em.”
Tai Bạch Duy lại có chút đỏ rồi, cậu phát hiện sau khi Lư Sâm lên đại học đã học được rất nhiều lời thừa thãi, thường xuyên khiến cậu xấu hổ tức giận. Cậu tùy tiện "ừ" một tiếng, lại muốn trốn về phòng mình.
Lư Sâm: "Vậy em yêu, rốt cuộc em bị bệnh gì vậy?"
"..."
Bạch Duy chạy vội về phòng, đóng sập cửa lại.
...
Dưới sự dò hỏi của Lư Sâm suốt nhiều ngày, Bạch Duy vẫn bất động, cậu kiên quyết từ chối việc Lư Sâm dò la bệnh tình của mình, và khi không thể nhịn được nữa thì nói với hắn: "Có những chuyện dù là người thân cũng không thể chia sẻ được."
Lư Sâm ngu ngơ: "Hả? Vậy có thể chia sẻ với ai?"
Bạch Duy: "..."
Lư Sâm: "...Bạn đời?"
Cái gì mà bạn đời, cả đời Bạch Duy này có một bạn đời hay không còn chưa chắc.
Mặt Bạch Duy lập tức sạm lại.
Cậu nói: "Chẳng lẽ em không thể giữ một chút bí mật cá nhân của mình sao?" Cậu nói xong câu này thì có chút hối hận, vì nghĩ Lư Sâm sẽ bị tổn thương vì chuyện này. Tuy nhiên, biểu cảm của Lư Sâm lại trở nên tươi sáng hơn, điều này thực sự khiến Bạch Duy có chút mơ hồ.
Bình luận