Chap 102: Vô nghĩa[Ngoại truyện]
Chương 102: Vô nghĩa[Ngoại truyện]
Bệnh viện phảng phất mùi thuốc khử trùng nồng nặc. Bạch Duy cau mày, còn Tạ Kính Vũ thì như thể không nghe thấy gì.
Hắn ta thấy Bạch Duy từ cửa bước vào, cười toe toét vẫy tay với cậu: "Ôi, con trai!"
"Nghe nói chân ông bị gãy, tôi đến thăm ông." Bạch Duy có chút lúng túng nói, "Giờ ông đã đỡ hơn chưa?”
"Vài tháng nữa là có thể đi lại nhảy nhót được rồi." Tạ Kính Vũ cười nói.
Nói chuyện nửa ngày cũng chỉ là gãi ngứa ngoài da. Bạch Duy cũng thừa biết, Tạ Kính Vũ căn bản không có ý định chuyển chủ đề sang vụ kiện, Bạch Duy đến trước, chứ không phải hắn ta tìm Bạch Duy trước, điều này đã đánh dấu chiến thắng của hắn ta.
Bạch Duy bắt đầu lo lắng, dù thông minh đến mấy, hiện giờ cậu cũng chỉ là một thiếu niên 17 tuổi, còn tuổi tác và trí tuệ của Tạ Kính Vũ thì vượt xa cậu. Tạ Kính Vũ nhàn nhã đọc báo một lúc, cuối cùng nghe thấy Bạch Duy mở miệng nói: "Có một chuyện tôi muốn nói chuyện với ông..."
"Con trai," Hắn ta ung dung nói, "Con không thấy khi nói chuyện gia đình, nên để người ngoài đi ra sao?"
Hắn ta ám chỉ Lư Sâm.
Lúc này Bạch Duy mới nhận ra mình vô thức đã để Lư Sâm ngồi cùng mình ở đây. Có lẽ không biết từ lúc nào, cậu thực sự đã coi cậu ta là người thân.
Thế nên, khi Tạ Kính Vũ thốt ra hai chữ "người ngoài" đó, thế mà cậu lại cảm thấy tức giận.
Cái gì mà người ngoài, Bạch Duy nghĩ. Trong cuộc sống của tôi, ông mới là kẻ đột nhập rồi phá hủy mọi thứ.
Nhưng Lư Sâm lại bóp vai cậu, như thể có thể xoa dịu mọi cảm xúc của cậu: "Không sao đâu, tôi đợi cậu ở ngoài cửa."
...
Nửa tiếng sau Bạch Duy đã ra khỏi phòng bệnh.
Cậu không xuống lầu về nhà mà ngồi trên hành lang, tư thế ngồi có vẻ đoan chính, nhưng thực chất lại hoang mang.
Trong đầu cậu văng vẳng những lời Tạ Kính Vũ vừa nói.
Đổi họ, nhận tổ quy tông, rời xa mẹ, trở về nhà họ Tạ... cậu có thể coi đây là một sự phản bội hèn hạ.
Nhưng nếu cậu không làm vậy, chú Kỷ sẽ thế nào? Cuộc sống của Bạch Sư lại sẽ ra sao?
Tạ Kính Vũ là kẻ không đạt được mục đích thì không bỏ cuộc.
"Bạch Duy."
Đừng làm phiền tôi.
"Bạch Duy."
Tôi còn chưa suy nghĩ kỹ.
"Bạch Duy."
Ngay lúc này, Bạch Duy đột nhiên cảm thấy thế giới xung quanh như nước thủy triều rút đi. Thế giới như bị bao bọc trong một lớp màng ngăn cách, trong bệnh viện vẫn có người đi lại, nhưng họ và Bạch Duy đã không còn liên quan gì đến nhau.
Họ chỉ đang đi lại một cách xa lạ.
Hai người duy nhất bên trong lớp màng ngăn cách đó, là cậu và Lư Sâm.
Bình luận