Chap 99: 99
Cố Thanh Bùi cảm giác đã lâu rồi không ngủ được một giấc thoải mái như vậy, quanh thân được vây trong trạng thái mềm mại ấm áp, mỗi một ngón chân đều đạt được sự khoan khoái cùng thả lỏng triệt để.
Cảm giác lười biếng thoải mái kia đang cùng anh tranh đoạt ý thức bản thân, anh đấu tranh hơn nửa ngày mới mở mắt ra.
Cảm giác của cơ thể cấp tốc quay về. Bên cạnh có người!
Cố Thanh Bùi bỗng chốc thanh tỉnh, anh lao lực xoay cổ, thấy được khuôn mặt quen thuộc. Mày kiếm đen dày, hàng mi cong dài, sống mũi cao thẳng, đây là gương mặt khiến người ta liếc nhìn một cái liền vĩnh viễn không thể quên được, cũng là gương mặt Cố Thanh Bùi đã từng quen thuộc đủ loại biểu tình.
Cố Thanh Bùi tức thì có chút bối rối, anh nhìn gương mặt Nguyên Dương gần trong gang tấc, cánh tay Nguyên Dương vắt ngang lưng anh, màu sắc hoa văn của ga trải giường trên người anh như thế nào lại nhìn quen mắt như vậy? Còn có... chiếc đèn kia!
Cố Thanh Bùi ngẩng đầu nhìn, quả nhiên thấy được chiếc đèn chùm "Trong mơ" đêm qua.
Đây không phải mơ, anh thật sự đang ở trong gian phòng trước kia của anh, tựa như vô số lần thuở trước, trong một sớm mai bình thường, cùng Nguyên Dương trần trụi ôm nhau tỉnh lại.
Trong nháy mắt như vậy, Cố Thanh Bùi cho rằng rất nhiều chuyện khiến anh thống khổ đều chưa từng có phát sinh, anh chỉ là đang mơ một giấc thật dài, sau khi tỉnh dậy, vươn tay ra vẫn có thể chạm đến Nguyên Dương như cũ.
Nguyên Dương mở mắt, đồng tử đen nhánh sâu thẳm, không hề chớp mắt nhìn anh.
Cố Thanh Bùi chống đỡ cơ thể, nỗ lực kéo dãn chút khoảng cách với Nguyên Dương. Nhưng hoàn toàn vô dụng, Nguyên Dương vẫn còn đang ôm thắt lưng anh.
"Rốt cục đã tỉnh rồi." Nguyên Dương dùng tay đỡ đầu, "Tôi sáng sớm đã tỉnh dậy một lần, anh thì ngủ y như heo vậy."
Cố Thanh Bùi còn chưa thoát khỏi sự kinh hoàng bản thân vậy mà lại xuất hiện ở nơi đây, theo bản năng biện bạch nói: "Tôi uống say "
"Đâu chỉ có uống say, tối hôm qua anh còn vừa khóc vừa náo loạn, còn nôn đầy lên người tôi." Nguyên Dương tuy rằng ngoài miệng oán trách, tâm tình nhìn qua ngược lại không tồi, tay hắn vỗ vỗ phần mông trần trụi của Cố Thanh Bùi, trêu tức nói: "Tôi lột sạch anh ra, nhưng nhìn phải đức hạnh kia của anh, một chút thèm ăn cũng không có."
Cố Thanh Bùi nhiều ít có chút quẫn bách trong lòng, nhưng không biểu hiện ra ngoài, anh lắc lắc cái đầu còn có chút căng trướng, rốt cục hỏi ra vấn đề mình quan tâm nhất, "Sao tôi lại ở chỗ này?"
"Thừa lời, đương nhiên là tôi đưa anh về rồi."
Cố Thanh Bùi nhíu đầu mày, "Cậu biết tôi muốn hỏi gì hay không."
"Hử? Tôi không biết." Nguyên Dương có phần vô lại nhìn anh.
"Sao cậu biết tôi ở khách sạn đó, sao tôi lại ở trong gian phòng này."
"Tôi đụng phải anh ở khách sạn."
"Vớ vẩn." Cố Thanh Bùi đương nhiên không tin. Đã có quá nhiều trùng hợp, làm cho anh bắt đầu hoài nghi Nguyên Dương đang theo dõi anh, bằng không sao anh đi đến bất cứ chỗ nào cũng đều có thể gặp phải Nguyên Dương chứ.
Bình luận