Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 97: 97

Cố Thanh Bùi nhíu mày thật sâu,"Trước tiên cậu có thể buông tôi ra được không."

Nguyên Dương nhe răng, lộ ra một nụ cười khiến người ta khiếp hãi, "Hiện tại anh hy vọng tôi buông ra ư? Anh là chỉ mong sao tôi biến khỏi gian phòng này, không cạnh tranh đấu giá với anh Vương của anh nữa có phải không?"

"Cậu muốn khối đất đó thì có thể hiệp thương cùng Vương Tấn, khi đó cậu hoặc anh ta sẽ có phí bồi thường rút lui. Chẳng lẽ cậu thật sự ngu ngốc đến mức nâng giá bừa bãi tại phiên đấu giá sao?"

"Sao hở, tiếc tiền thay cho anh Vương của anh à?" Ngón tay Nguyên Dương đảo qua mặt Cố Thanh Bùi, thấp giọng nói: "Tiền của gã có thể cho anh không? Anh đau lòng thay gã cái gì chứ?"

Cố Thanh Bùi một phen đẩy hắn ra, đẩy không nổi, anh lạnh nhạt nói: "Tôi chỉ là không thể nhìn hai người hành động theo cảm tính thôi."

"Cho nên anh liền quên mình vì anh Vương của anh phải không." trong mắt Nguyên Dương bập bùng ngọn lửa phẫn nộ, ý cười nơi khóe miệng khiến da đầu Cố Thanh Bùi tê dại.

Nguyên Dương lôi vạt áo sơ mi của Cố Thanh Bùi ra khỏi quần, bàn tay lớn luồn vào trong, vuốt ve phía sau lưng Cố Thanh Bùi.

Cố Thanh Bùi trầm giọng nói: "Nguyên Dương, cậu mẹ nó làm cái quái gì đấy?"

"Anh gọi tôi vào để làm gì? Không phải là muốn tôi rút khỏi đấu giá sao? Sao tôi có thể cô phụ ý tốt của anh được chứ." Nguyên Dương cúi đầu, một ngụm cắn lên cổ Cố Thanh Bùi, bàn tay luồn vào trong áo kia cũng càng thêm suồng sã.

Cố Thanh Bùi hung hăng tóm lấy tóc hắn, cứng rắn lôi đầu hắn ra. Cố Thanh Bùi lạnh nhạt nói: "Tôi là muốn nói chuyện với cậu."

"Nói chuyện với tôi ư?" Nguyên Dương trào phúng cười, "Hiện tại anh có tư cách gì để nói chuyện với tôi? Vẫn tưởng mình là ông chủ lớn gì à? Loại như anh quơ bừa trong thành Bắc Kinh liền được cả nắm, muốn nịnh bợ tôi còn không đáng, còn muốn nói chuyện với tôi ư, tôi đã đáp ứng anh sao?"

Cố Thanh Bùi uất hận nói: "Vậy thì cút đi."

Nguyên Dương đã bị anh và Vương Tấn kích thích đến tương đối phát khùng, lúc này ánh mắt có chút đỏ bừng, "Anh muốn dốc sức thay cho anh Vương của anh, tôi sẽ cho anh cơ hội. Bây giờ ngủ với tôi một lần, đợi đến khi tôi làm xong, phiên đấu giá cũng đã gần kết thúc." Nguyên Dương xoa nắn mông Cố Thanh Bùi, ám muội nói: "Thời gian của tôi dài đến đâu, anh hẳn là vẫn chưa quên đấy chứ."

Cố Thanh Bùi tức giận đến tưởng chừng như mắt tóe sao, anh hung hăng đá vào đùi Nguyên Dương một cước, thừa dịp Nguyên Dương bị đau, dùng sức đẩy hắn ra, xoay người đi về phía cửa.

Tay anh mới vừa đụng đến tay nắm, sau lưng ào một trận gió, một bàn tay xuất hiện bên mặt hắt, rầm một tiếng đập lên cửa phòng họp. Đồng thời, một cánh tay hữu lực kẹp chặt lấy thắt lưng anh.

Cố Thanh Bùi gầm nhẹ nói: "Nguyên Dương, cậu đừng có được một tấc lại muốn tiến một thước."

Nguyên Dương cười thấp nói: "Bộ dáng quần áo không chỉnh tề này của anh thật xứng để đàn ông chơi." Hắn nói xong, liền đưa tay cởi quần Cố Thanh Bùi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...