Chap 96: 96
Tiến hành đấu giá đầu tiên chính là một gói tài chính nhỏ của tư sản Tín Đạt bán ra, bên trong có ba món nợ xấu, tài liệu giới thiệu hai món trong đó đều có liên quan tới nông nghiệp gieo trồng, tuy một mục trong đó là đất đai, nhưng là đất nông nghiệp, giá trị thương nghiệp không lớn, giá khởi điểm ba mươi vạn.
Lần này tham gia đấu giá tổng cộng có đến bảy tám xí nghiệp, đối với mặt hàng đấu giá thứ nhất có không gian lợi nhuận không lớn này, chỉ có hai người giơ bảng.
Người hai bên Cố Thanh Bùi cũng chưa động đậy. Anh tận lực làm cho cơ thể mình nghiêng về phía trước, sống lưng ngồi thẳng tắp. Nếu như anh dựa vào ghế, sẽ liền bị dồn giữa Nguyên Dương và Vương Tấn, bị bức ép dán bả vai với bọn họ. Ghế ngồi phòng đấu giá rất rộng rãi, dù cho bả vai ba người đàn ông có rộng đến bao nhiêu cũng không đến nỗi phải chen chúc nhau, nhưng hai người lại không biết vô tình hay cố ý, đều hơi nghiêng người về phía anh.
Vì thế liền tạo thành một màn nực cười như vậy.
Rất nhanh mặt hàng đấu giá thứ hai được lên sàn, lần này có chút giá trị hơn, liên quan đến hai chứng thư bồi thường đất giá trị trên trăm vạn, nhưng mạo hiểu cũng không nhỏ, dù sao chính phủ đến tột cùng khi nào sẽ chi trả chứng thư này, hoàn toàn là ẩn số.
Vương Tấn khẽ nói: "Thanh Bùi, cậu cảm thấy cái này thế nào?"
Cố Thanh Bùi nghĩ, "Lúc trước có nghe đồn, nói chính phủ đã hạ quyết tâm muốn chi trả, nhưng đã qua nửa năm, chính phủ chịu ảnh hưởng của bên điều tiết địa ốc, ngân hàng thanh khoản cũng không nổi. Chứng thư bồi thường đất vào trong tay, trong vòng hai năm phỏng chừng không có biến hóa gì, có điểu có thể bán trao tay, nhưng mức lợi nhuận dạng này quá nhỏ, không có giá trị thực hiện."
"Suy nghĩ của tôi cũng không khác mấy, nhưng giá cả lại thực hợp lý"
Vòng này, Vương Tấn và Nguyên Dương vẫn không trả giá.
Nguyên Dương thường liếc mắt nhìn Cố Thanh Bùi cùng Vương Tấn thủ thỉ thì thầm, ánh mắt lạnh giá như nước sông tháng ba. Hắn đột ngột vươn tay, nắm lấy bả vai Cố Thanh Bùi.
Cố Thanh Bùi sửng sốt, quay đầu nhìn hắn.
Phía sau hai người tuy rằng còn có người khác, nhưng kéo vai ôm ấp là một tư thế biểu thị sự thân cận cực bình thường giữa đàn ông với nhau, căn bản chẳng ai nghĩ nhiều. Bởi vậy Nguyên Dương thực tự nhiên mà đem cơ thể Cố Thanh Bùi dựa sang mình, cúi đầu ghé sát vào tai Cố Thanh Bùi, "Anh nếu còn dám kề đầu nói chuyện cùng gã, tôi sẽ hôn anh ngay tại chỗ này, tôi nói được là làm được."
Cố Thanh Bùi biến sắc.
Nguyên Dương vỗ vỗ bờ vai anh, cợt nhả nói: "Chớ có hiểu lầm, cho dù là thứ tôi đã ăn ngấy, tôi cũng không muốn thấy kẻ tôi ghê tởm chạm vào." Nói xong, hắn buông lỏng tay ra, ngồi ngay ngắn, dưới mắt người ngoài, thật giống như bọn họ vừa bí mật nói mấy câu.
Vương Tấn cũng không nghe thấy được bọn họ nói cái gì, nhưng theo biểu tình cứng ngắc của Cố Thanh Bùi cũng có thể nhìn ra, chắc chắn chẳng phải lời hay gì.
Bình luận