Chap 94: 94
Cơm nước xong, Cố Thanh Bùi một giây cũng không muốn ở lại.
Anh vốn dĩ không nên xuất hiện ở trong nhà Nguyên Dương, với quan hệ vốn dĩ của hai người, chuyện này rất không thích hợp.
Nguyên Dương cũng không giữ anh lại, nhưng khăng khăng muốn đưa anh về. Cố Thanh Bùi kiên trì nói: "Tôi xuống lầu thuê xe là được rồi."
"Tôi đưa anh đến, đương nhiên là phải đưa anh về rồi."
"Không cần, chỗ này gọi taxi rất dễ."
Hai tay Nguyên Dương ôm ngực, nheo mắt nhìn anh trong chốc lát,"Anh sợ tôi biết anh ở chỗ nào hả?"
Cố Thanh Bùi nhíu đầu mày, anh chưa nghĩ đến điều đó, nhưng với thái độ khó hiểu hiện tại của Nguyên Dương, không biết thì càng tốt.
Nguyên Dương hừ cười một tiếng, "Nếu tôi muốn biết, anh ngăn được tôi sao?" Cố Thanh Bùi rốt cục bỏ cuộc, để mặc Nguyên Dương đi theo anh xuống lầu.
Sau khi xe lái lên đường chính, Cố Thanh Bùi nói: "Quay đầu ở phía trước, đi về Đông Tam Hoàn."
Nguyên Dương lười nhác nói: "Tôi đã nói, nếu tôi muốn biết thì anh không ngăn được tôi đâu."
Cố Thanh Bùi cẩn thận suy ngẫm ý tứ trong lời nói này, chẳng lẽ Nguyên Dương biết anh ở chỗ nào sao?
Qua mấy phút, Cố Thanh Bùi đã có được đáp án, Nguyên Dương thật sự biết anh ở chỗ nào, căn bản không cần anh chỉ đường. Ngực Cố Thanh Bùi có chút khó chịu, anh rất muốn chất vấn Nguyên Dương, hành động kỳ lạ vô cớ đó đến tột cùng là có ý gì.
Một bên kết giao bạn gái, ghét bỏ anh lớn tuổi, một bên nấu cơm cho anh, ngay cả anh ở chỗ nào cũng biết.
Anh thậm chí bắt đầu hoài nghi, Nguyên Dương có phải đang đùa giỡn với anh hay không.
Cố Thanh Bùi trầm giọng nói: "Nguyên Dương, hiện tại tôi bận muốn chết, không rảnh quanh co lòng vòng chơi đùa với cậu. Cậu đến tột cùng muốn thế nào, nói thẳng ra đi."
Nguyên Dương không chớp mắt nhìn phía trước, trâng tráo nói: "Rất đơn giản, tư vị thân thể của giám đốc Cố vẫn luôn khiến tôi nhớ mong. Dù sao anh cũng có nhu cầu, tôi cũng có nhu cầu, thi thoảng thỏa mãn cho nhau một chút, thế nào?"
Cố Thanh Bùi mỉa mai nói: "Một người bạn gái không đủ cho cậu ư?"
Nguyên Dương thừa dịp chờ đèn đỏ, quay đầu nhìn anh một cái, cái liếc mắt kia bao hàm ám muội cùng dục vọng trần trụi, "Cái thứ trẻ ranh ấy, sao so được với giám đốc Cố làm cho người ta mất hồn chứ. Tôi còn nhớ rõ cái miệng nhỏ bên dưới kia của giám đốc Cố có bao nhiêu chặt, bao nhiêu nóng, mỗi lần tôi cắm vào, thắt lưng của anh đều lay động, mông kẹp càng thêm chặt. Thời điểm cặp đùi kia quấn lấy thắt lưng tôi, so với đàn bà lại càng có lực, còn có lúc giám đốc Cố bị tôi làm đến thần chí mơ hồi, sẽ phát ra tiếng rên rỉ đặc biệt quyến rũ..."
"Đủ rồi!" Sắc mặt Cố Thanh Bùi thoắt xanh thoắt hồng, "Nguyên Dương, đừng biến bản thân thành con chó đực động dục, tốt xấu gì hiện tại cũng là ông chủ rồi, giữ chút thể diện có được không."
Bình luận