Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 93: 93

Cố Thanh Bùi bình tĩnh lại, anh ấn mở cánh cửa thang máy đã tự động đóng lại, nhìn Nguyên Dương, trầm giọng nói: "Ra ngoài."

"Anh còn thiếu nợ tôi một bữa cơm, bây giờ đến nhà tôi, đích thân nấu cho tôi, chúng ta liền thanh toán xong chuyện này."

Cố Thanh Bùi mỉa mai cười, "Nguyên Dương, cậu đến tột cùng là muốn làm gì? Cậu đã có bạn gái, cậu cũng đã nói sẽ không quấy rầy tôi nữa. Giờ tôi đến nhà nấu cơm cho cậu ư? Cậu cảm thấy thích hợp sao?"

Nguyên Dương nhướn mày, "Hợp chứ. Nếu hôm nay anh không đi, lần sau tôi lại đến công ty anh đòi nợ, dù sao bữa cơm này mà không đòi được, thủy chung vẫn tính là anh nợ tôi."

Cố Thanh Bùi nheo ánh mắt, đột nhiên thoáng nở nụ cười, "Nguyên Dương, cậu là muốn lên giường với tôi phải không. Dù rằng tôi rõ ràng đã già, dù rằng cậu đã ăn phát ngấy, nhưng vẫn là có chút ham thích hương vị kia, phải không?"

Làn môi Nguyên Dương có chút khẽ run rẩy, hắn cố nén cảm giác hít thở không thông này, vươn tay vân vê cằm Cố Thanh Bùi, ngả ngớn nói: "Phải"

"Đáng tiếc tôi không muốn, cậu tính làm thế nào đây? Cưỡng gian tôi? Giống như trước kia sao?"

Nguyên Dương cắn chặt răng, khàn khàn giọng nói: "Anh tưởng mình là thiên tiên chắc? Nguyên Dương tôi muốn dạng nam nữ xinh đẹp trẻ trung gì cũng có, cần gì phải vậy chứ?"

Tâm Cố Thanh Bùi có chút quặn đau, anh nhếch miệng cười, "Có những lời này của cậu là tôi an tâm rồi. Đi thôi, tôi nấu cơm cho cậu, không nợ cậu nữa đâu." Anh nhấc chân bước ra khỏi thang máy.

Nguyên Dương xiết chặt nắm tay, khắc chế kích động u tối trong cơ thể.

Kiến trúc lấy sáng trong nhà Nguyên Dương cực tốt, đi vào phòng khách liền thấy ánh mặt trời trải đầy trên sàn gỗ bạch sồi, ấm áp sáng sủa.

Ngón tay thon dài của Cố Thanh Bùi luồn vào nút thắt ca-ra-vát, cằm hơi nâng lên, nhẹ nhàng kéo ca-ra-vát xuống, đường nét sườn mặt hoàn mỹ cộng thêm động tác tùy tính, biểu lộ sự gợi cảm trí mạng. Nguyên Dương ở một bên nhìn động tác của anh, hận không thể lột sạch toàn thân anh.

Cố Thanh Bùi gấp gọn ca-ra-vát cất vào trong túi quần, sau đó xắn tay áo sơ mi lên, "Phòng bếp có cái gì thì tôi làm cái đó."

Nguyên Dương không nói gì, đi theo Cố Thanh Bùi vào phòng bếp.

Cố Thanh Bùi từ tủ lạnh lấy nguyên liệu nấu ăn ra, thuần thục chế biến, anh vẫn đưa lưng về phía Nguyên Dương, không nói lấy một lời.

Nguyên Dương đứng dựa ở cửa, nhìn bóng lưng Cố Thanh Bùi, cứ chỉ nhìn như vậy.

Hắn cảm thấy Cố Thanh Bùi giây tiếp theo sẽ xoay người lại, cười nói với hắn: "Mang cá đi xử lý đi." Tựa như lúc trước vậy.

Lúc này hắn hẳn sẽ bước tới, từ phía sau ôm lấy thắt lưng Cố Thanh Bùi, gác mặt lên vai anh, nói rằng mình không muốn ăn cá.

Sau đó bọn họ sẽ nói một vài lời chẳng hề có bất cứ ý nghĩa gì. Nhưng hắn biết điều đó là không có khả năng.

Bắt đầu từ ngày người đàn ông này vứt bỏ hắn, những điều đó đã không còn có khả năng nữa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...