Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 92: 92

Hai ta không thiếu nợ nhau, một câu không thiếu nợ nhau nực cười biết bao nhiêu, Cố Thanh Bùi mong dựa vào một câu nói đó để triệt tiêu hai năm giày vò này của hắn ư?

Nằm mơ!

Cố Thanh Bùi càng lúc càng cảm giác như đang ngồi trên đống lửa, anh biết, anh và Nguyên Dương không có khả năng làm "bạn bè" gì đó nữa. Anh làm không được, Nguyên Dương cũng làm không nổi, ân ân oán oán giữa hai người thật sự không thể gỡ bỏ hết được, phương pháp tốt nhất lúc này hiển nhiên là suốt đời không qua lại với nhau nữa.

Triệu Viện trước giờ luôn tinh ý, cô vừa thấy biểu tình của Cố Thanh Bùi liền đoán được anh muốn rời đi. Nàng thở dài, nhẹ giọng nói: "Thanh Bùi, em thực sự vẫn còn chút không thoải mái, có lẽ ở cữ ăn đồ quá thanh đạm, lập tức ăn cay dạ dày có hơi chịu không nổi, chi bằng anh đưa em về đi."

Cố Thanh Bùi ôn nhu vỗ vỗ lưng cô, "Được." Anh quay đầu nói với Nguyên Dương và Lưu Tư Văn: "Thật xin lỗi hai vị, chúng tôi không quấy rầy cặp tình nhân dùng cơm nữa, tôi đưa cô ấy về nhà trước đây."

Lưu Tư Văn cười gật gật đầu, "Thân thể của chị quan trọng hơn, cả hai cứ về trước đi ạ." Nguyên Dương mặt không thay đổi nhìn anh, cơ thể có chút cứng ngắc.

Cố Thanh Bùi một bên nâng Triệu Viện dậy, một bên gật đầu với Nguyên Dương, "Phiền giám đốc Nguyên thanh toán giúp, hôm khác tôi sẽ đền bù lại."

Nguyên Dương lạnh lùng nói: "Đừng khách khí." Hắn cứ như vậy không nhúc nhích nhìn khóa vào bóng dáng Cố Thanh Bùi và Triệu Viện, mãi cho đến khi bọn họ tan biến trong tầm mắt mình.

Lưu Tư Văn nâng cằm, thở dài, "Trời ạ, giám đốc Cố thật quá tuấn tú. Mị lực của đàn ông trưởng thành thực làm cho người ta chịu không nổi, chịu không nổi chịu không nổi."

Nguyên Dương dùng ánh mắt cảnh cáo liếc cô một cái. Lưu Tư Văn đáp lại hắn bằng một nụ cười vô tâm vô phế.

Sau khi đưa Triệu Viện về nhà, Cố Thanh Bùi một mình lái xe lòng vòng trong nội thành. Sự thay đổi của thành Bắc Kinh có thể nói là muôn ngàn trong nháy mắt, hơn hai năm không trở về, rất nhiều con đường anh thế nhưng đã không còn nhớ nổi. Không biết làm sao, anh lại lái đến gần tiểu khu anh đã từng chung sống với Nguyên Dương.

Xa xa nhìn đến tòa nhà thương mại hơn hai mươi tầng kia, trong lòng Cố Thanh Bùi ngũ vị trộn lẫn.

Anh dừng xe ven đường, xuống xe, ngửa đầu nhìn căn nhà mà anh từng quen thuộc gần ngay trước mắt.

Khi đó anh đi quá vội vàng, căn phòng đó căn bản không xử lý ổn thỏa, kỳ thật anh cũng không biết phải xử lý ra sao. Nói về góc độ đầu tư, căn phòng đó anh không nên bán, bởi giá trị vẫn không ngừng tăng, nói về góc độ tình cảm, thì anh lại luyến tiếc.

Dẫu sao cũng đã từng có không ít hồi ức tốt đẹp, con người chung quy vẫn luôn hoài niệm.

Nhưnh cứ để nguyên như vậy, anh đã chẳng còn nhớ nổi chìa khóa của mình để ở nơi nào nữa. Trong nhà còn có rất nhiều đồ vật, gia dụng, sưu tập, văn kiện của anh, lúc chuyển nhà chưa kịp thu dọn, hiện tại chỉ e đã sớm tích một tầng bụi thật dày.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...