Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 91: 91

Ngày hôm sau, anh đến công ty từ sớm. Bọn họ thuê hẳn một tầng của toàn nhà văn phòng nằm trên đoạn đường đẹp nhất tại Tây Trực Môn, chẳng qua hiện tại nhân viên mới hơn hai mươi người, nhưng Cố Thanh Bùi vẫn tràn ngập kỳ vọng với tương lai .

Anh đến công ty trước tiên gọi điện thoại cho bên đối tác của mình, sau đó mang theo cấp dưới đến phòng tài vụ làm việc. Bận rộn hết một ngày tới năm giờ nhiều, anh mới nhớ ra suốt cả ngày cũng chưa ăn cơm.

Vừa vặn lúc này Triệu Viện gọi điện thoại cho anh, hẹn anh dùng cơm.

Triệu Viện trong hai năm qua có đến Singapore gặp anh một lần, hai người cũng gặp nhau một lần tại Pháp, tuy rằng số lần gặp mặt không quá nhiều, nhưng thủy chung vẫn duy trì liên lạc. Lần này trở lại Bắc Kinh, trong số người ít ỏi Cố Thanh Bùi thông tri, còn có cô.

Triệu Viện một năm trước đã kết hôn, cũng đã sinh một bé gái, lúc này vóc dáng vẫn còn vẻ đẫy đà, nhưng vẫn không giảm phong tình như xưa.

"Thanh Bùi, anh rốt cục đã trở lại rồi."

Cố Thanh Bùi thoáng ôm cô, cười nói: "Đúng vậy, anh về rồi đây, hơn nữa cũng không định đi nữa."

Triệu Viện không biết nguyên nhân thực sự anh ra nước ngoài, tuy rằng sau này có hỏi qua những chuyện có quan hệ đến Nguyên Dương, cũng bị một câu "Chơi bời cho vui" nhẹ nhàng bâng quơ của Cố Thanh Bùi đẩy đi mất. May mắn từ sau đó, Triệu Viện cũng không hỏi lại nữa.

Lần này hai người gặp mặt, tán gẫu cũng đều là chuyện công việc, cha mẹ, con cái.

Nhất là khi nhắc đến đứa trẻ, Cố Thanh Bùi trêu ghẹo nói: "Sao lại không mang bé con đến cho anh gặp chứ, anh đã chuẩn bị bao lì xì lớn thế này rồi nè." Cố Thanh Bùi rút ra một bao lì xì thật dày từ trong cặp công văn.

Triệu Viện bật nở nụ cười, nàng đẩy phong bao về, "Anh đừng có vội. Bà nội con bé nói cháu tuổi còn nhỏ, sợ trúng gió, qua một khoảng thời gian mới có thể ra ngoài. Đến lúc đó mở tiệc đầy tháng, nhất định sẽ mời anh."

Cố Thanh Bùi nhét bao tiền vào trong tay cô, cười nói: "Vậy không cho cháu gái nữa, tặng em, tặng người mẹ dũng cảm nha."

Triệu Viện cũng chẳng hề khước từ, hào phóng nhận lấy.

Từ sau khi cô kết hôn, Cố Thanh Bùi không còn phải thanh toán phí nuôi dưỡng cô nữa, nhưng Cố Thanh Bùi kỳ thật không ngại nuôi cô cả đời. Dẫu sao từ thời điểm bọn họ kết hôn, anh chính là đã chuẩn bị tâm lý như vậy.

Triệu Viện nhìn anh, "Thanh Bùi, sau khi có con, cảm giác không còn như trước nữa, thật sự, thật giống như toàn thân... trọn vẹn. Còn anh? Anh không cân nhắc chuyện có con ư?"

Cố Thanh Bùi thở dài, "Cha mẹ anh có ngày nào là không thúc giục đâu. Anh dự định tìm một người đẻ thuê, vấn đề này, xem ra sớm muộn gì cũng phải giải quyết."

"Em ủng hộ anh."

Hai người vừa ăn cơm vừa nói chuyện phiếm, bất tri bất giác trời đã tối.

Thời điểm đồ ăn chưa mang lên hết, hai người đang tán gẫu đến ăn ý, trên đỉnh đầu Cố Thanh Bùi đột nhiên truyền đến một giọng nói lạnh ngắt, "Đây không phải là giám đốc Cố sao."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...