Chap 88: 88
Vương Tấn sắp xếp thời gian đàm phán vào hai ngày sau, Cố Thanh Bùi nhân lúc này đi một chuyến về nhà, gặp cha mẹ, nói ra dự định của anh, cũng cường điệu là công ty điều phái anh đi Singapore.
Cha mẹ anh vô cùng bất ngờ, nhưng phản ứng cũng không quá lớn. Sau khi hai người về hưu, con trai dần dần trưởng thành, hơn nữa rất có năng lực, việc lớn việc nhỏ trong nhà kỳ thật đều là do con trai định đoạt. Bọn họ cảm thấy con trai ra nước ngoài phát triển sự nghiệp thực rất giỏi, hoàn toàn không nghĩ gì nhiều.
Bà Cố nói: "Đi là chuyện tốt, nghe nói Singapore là nơi cực kỳ tốt, người người đều rất có lễ độ, trên mặt đất ngay cả bã kẹo cao su cũng không có. Sau khi con qua đó ổn định xong xuôi, hai chúng ta cũng sẽ qua đó du lịch."
"Đúng đúng, cha cũng muốn đi xem, nếu con không về được, chúng ta có thể qua đó, không phải cách Trung Quốc rất gần sao."
Trong lòng Cố Thanh Bùi trở nên khó chịu, may sao cha mẹ anh không biết anh là vì một hồi yêu đương hoàn toàn thất bại, bị ép buộc bất đắc dĩ mới phải ra nước ngoài. Đối diện với sự khoan dung và đơn thuần của cha mẹ, anh càng thêm cảm thấy bản thân mình khiếp nhược.
Cố Thanh Bùi miễn cưỡng cười cười, "Qua bên đó có thể sẽ bề bộn nhiều việc, thường ngày sẽ không thể quay về thường xuyên như hồi ở Bắc Kinh nữa. Ngày lễ ngày tết, nếu con không về được, cha mẹ qua Singapore mừng năm mới cùng con có được không?"
"Được nha, chúng ta còn chưa từng được mừng năm mới ở nước ngoài đâu."
"Con đi rồi, cha mẹ nhất định phải chú ý thân thể, điện thoại vẫn là số đó, bất cứ lúc nào cũng có thể gọi."
Ông Cố cười nói: "Con không cần phải lo lắng cho bọn ta đâu, thân thể cha mẹ rất khỏe mạnh, hiện tại mẹ con vẫn tự mình đi mua đồ ăn, cha cũng kiên trì rèn luyện. Chẳng phải con nói qua hai năm sẽ được triệu hồi về sao, công việc ấy mà, là chuyện nghiêm túc, cứ thả lỏng tâm tư mà đi, gọi điện về nhà nhiều là được."
Vành mắt Cố Thanh Bùi có chút cay cay, anh cười gật gật đầu, "Con nhất định sẽ thường xuyên gọi điện thoại, mọi người cũng chăm sang nhé. Singapore rất gần, bay hai ba giờ là đến rồi."
"A, nhanh như vậy à, vậy nhất định sẽ đi, nhất định sẽ đi." Bà Cố cười ha ha nói, sau đó liền chuyển đề tài, nhỏ giọng hỏi: "Vậy... cậu bé Nguyên Dương ấy, phải thế nào đây?"
Cố Thanh Bùi ngẩn ra.
Hai người già liếc nhìn nhau, ánh mắt ông Cố có vài phần trách cứ, bà Cố trừng mắt nhìn ông một cái, quay đầu nhìn Cố Thanh Bùi, muốn chờ đáp án.
Cố Thanh Bùi thở dài: "Cha, mẹ, con và cậu ấy đã chia tay rồi, chúng con không hợp, mẹ xem tuổi tác kém nhau nhiều như vậy, có thể chung sống được hay không. Sau khi con đi, nếu cậu ấy tới tìm mẹ, cũng đừng trả lời, chúng con không có khả năng đâu."
Bà Cố thở dài, "Chuyện của đám trẻ các con, mẹ cũng không xen vào, nhưng mẹ cảm thấy đứa bé đó rất tốt."
Ông Cố kéo kéo bà, ý bảo bà đừng nói nữa.
Cố Thanh Bùi lắc đầu, "Thực sự là không hợp, hai người đừng nhắc đến cậu ấy nữa."
Bà Cố mở miệng, cuối cùng vẫn là nhịn xuống, "Được rồi, chuyện con đã quyết, chúng ta cũng không nhiều lời, chừng nào thì con đi?"
Bình luận