Chap 87: 87
Ngày hôm sau đến công ty, anh còn chưa kịp dùng bữa đã liền bị Vương Tấn gọi đến văn phòng.
Cố Thanh Bùi đoán được Vương Tấn muốn nói với anh những gì, anh cũng đã chuẩn bị sẵn sàng chịu trách cứ.
Vương Tấn mỉm cười với anh, chỉ sofa, "Ngồi đi."
Cố Thanh Bùi ngồi xuống,"Anh Vương, có chuyện gì vậy?"
"Đêm qua tôi đã suy nghĩ một chút, cảm thấy chuyện đấu thầu này hẳn vẫn nên để cậu phụ trách." Vương Tấn cười cười, "Thứ nhất, cậu là người hiểu rõ nhất, toàn bộ văn kiện đấu thầu đều do cậu một tay chuẩn bị, tổ nhóm cũng là cậu dẫn đi, tuy thời gian cậu đến công ty rất ngắn, nhưng tất cả mọi người đều thực tin phục cậu. Nói thật lòng, lâm trận mà đổi tướng, thực sự cũng không phù hợp."
Cố Thanh Bùi vừa định mở miệng, Vương Tấn lại giành trước: "Thứ hai, cậu và Nguyên Dương dù sao cũng có chút quan hệ cá nhân, cậu giao thiệp cùng cậu ta, nhất định càng thêm thuận tiện, bởi vì cậu hiểu rõ cậu ta."
Cố Thanh Bùi mặt không đổi sắc nói: "Anh Vương, chính vì nguyên nhân tôi và cậu ấy có quan hệ cá nhân nên mới càng không thích hợp." Vương Tấn cư nhiên để anh đi đối phó với Nguyên Dương, đây không vẻn vẹn chỉ là thị uy với Nguyên Dương, làm loạn trận tuyến của Nguyên Dương, mà quan trọng hơn là ép anh phải biểu lộ lòng trung thành.
Nếu như anh đáp ứng, thì một mình anh sẽ phải nghiêng đón thịnh nộ cùng đủ loại hành vi mất lý trí của Nguyên Dương. Còn giả như không đáp ứng, Vương Tấn sẽ không tin anh nữa.
Không, có lẽ cho tới bây giờ cũng chưa từng tin tưởng. Một chiêu này của Vương Tấn thật đủ độc địa.
"Có cái gì mà không thích hợp chứ? Cậu là nhân viên của công ty tôi, Thanh Bùi, tôi tin cậu có thể làm việc công tư phân minh. Mặc dù như vậy khả năng cậu sẽ có chút khó xử, nhưng vừa vặn cũng có thể lợi dụng một chút quan hệ trước kia giữa cậu và Nguyên Dương, như vậy lại không vi phạm gì, cậu nói có đúng không?" Thái độ Vương Tấn ôn hòa thành khẩn, một chút cũng không giống như cho người ta được từ chối.
Cố Thanh Bùi nghiêm mặt nói: "Anh Vương, nếu như tôi thực sự xông lên tiền tuyến tiếp xúc với Nguyên Dương, chỉ có thể khiến cho sự việc náo loạn, tuyệt sẽ không đạt được hiệu quả như anh muốn. Anh Vương không tín nhiệm tôi, là khuyết điểm của tôi, nếu đã như vậy, tôi là nên từ chức, tránh cho tâm anh có điểm khúc mắc. Rút lui lúc này, chúng ta còn có thể làm bạn bè được." Cố Thanh Bùi đứng dậy đi về phía cửa.
Tiếng bước chân dồn dập sau lưng cuốn theo một trận gió, bả vai Cố Thanh Bùi đột ngột bị nắm lấy mạnh mẽ, còn không đợi anh phản ứng lại, anh đã bị đẩy lên tường, làn môi lửa nóng hung hăng đè lên, có chút thô bạo chà đạp bờ môi của anh.
Cố Thanh Bùi xiết nắm đấm, cuối cùng không có đánh ra, chỉ dùng sức đẩy Vương Tấn, anh lạnh lùng nói: "Giám đốc Vương, xin ngài bình tĩnh một chút."
Vương Tấn ấn bờ vai anh, cúi đầu, thở hổn hển, sau một lúc lâu mới ngẩng đầu lên, đôi mắt kéo đầy tơ máu, y khàn khàn giọng nói: "Thanh Bùi, tôi thật sự thích cậu, cậu lại năm lần bảy lượt làm cho tôi thất vọng."
Bình luận