Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 86: 86

Cố Thanh Bùi mở cửa xe, mới vừa khởi động xe, Nguyên Dương đã đuổi tới, một phen giữ anh lại.

Cố Thanh Bùi quay đầu, đôi bên chòng chọc nhìn đối phương, không khí giương cung bạt kiếm.

Nguyên Dương nghiến răng,"Xuống xe."

Cố Thanh Bùi muốn mở miệng mỉa mai, nhưng nhìn máu me ghê người trên mặt Nguyên Dương, nháy mắt anh liền như khinh khí cầu bị rò khí, thân thể có chút phát nhũn. Anh ngồi bẹp trên chỗ ngồi, nhìn tay mình, đến giờ vẫn còn đang run run.

Ngoại trừ thuở nhỏ không hiểu chuyện đánh nhau, anh chưa bao giờ ra tay đả thương người khác, chẳng ngờ người đầu tiên phải thấy máu, lại là Nguyên Dương.

Anh thật sự bị Nguyên Dương chọc giận đến hồ đồ, anh không biết là vì tuổi tác hai người cách nhau quá nhiều, hay tính cách của Nguyên Dương không giống người thường. Anh chưa bao giờ cảm thấy trên thế giới có một người khó xử lý như thế, anh thậm chí cảm thấy bản thân căn bản là không thể giao tiếp cùng Nguyên Dương.

Rãnh ngăn cách giữa hai người càng lúc càng sâu, nhưng chẳng thể thay đổi được gì, ngược lại càng đi càng xa.

Cố Thanh Bùi mệt mỏi nhìn hắn, "Tôi đưa cậu đến bệnh viện."

"Không cần."

Cố Thanh Bùi muốn vươn tay xem đầu hắn, nhưng không may lại chạm vào miệng vết thương, anh thở dài: "Đến bệnh viện đi, đừng cậy mạnh nữa."

Nguyên Dương cố chấp nhìn hắn, sau một lúc lâu mới nói: "Đường nơi này không dễ đi, để tôi lái xe."

"Không được, tình trạng cậu thế này lái xe sao được." Cố Thanh Bùi nhéo nhéo cằm hắn, "Nhanh lên, lên xe đi." Nguyên Dương lúc này mới ngồi vào ghế phó lái.

Cố Thanh Bùi dọc theo đường núi lái ra ngoài. Trời tối quả thật tương đối khó đi, đường vừa gập ghềnh lại khúc khuỷu, một đường đi mạo hiểm vạn phần. Cố Thanh Bùi hết sức chăm chú, không dám đi tốc độ quá nhanh, sợ lật xe rơi xuống núi, nhưng lại chẳng thể quá chậm, anh sợ Nguyên Dương xảy ra vấn đề gì.

Đi được nửa đường Cố Thanh Bùi rốt cục bị giày vò đến chịu không nổi, "Cậu mẹ nó chọn cái chốn khỉ gió gì thế này, bệnh viện có còn xa nữa không!"

Nguyên Dương thấp giọng nói: "Sắp đến rồi."

Cố Thanh Bùi lại lái thêm mười phút nữa, rốt cục mới đến được thị trấn, lúc này anh mới biết được bản thân đang ở gần một thị trấn nhỏ giáp ranh giữa Hà Bắc và Bắc Kinh. Anh tìm người hỏi thăm vị trí bệnh viện, khẩn cấp lái tới.

Tới cửa bệnh viện, Nguyên Dương cho dù thần sắc trấn định, nhưng sắc mặt tái nhợt, áo cũng bị máu nhuộm ướt.

Trong lòng Cố Thanh Bùi có chút áy náy, bình thường miệng lưỡi lanh lẹ, lời gì cũng có thể nói ra miệng được, lúc này lại không biết nói một câu như thế nào. Hai người vào viện cấp cứu, bác sỹ yêu cầu Nguyên Dương đi chụp X quang.

Nguyên Dương lại nắm lấy tay Cố Thanh Bùi không buông, rõ ràng là sợ anh chạy mất.

Mặt Cố Thanh Bùi không chút thay đổi nói: "Tôi đi cùng cậu." Nguyên Dương lúc này mới chịu đi vào phòng X quang.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...