Chap 85: 85
Cố Thanh Bùi nắm cổ áo Nguyên Dương ấn hắn lên tường, lạnh lùng nói: "Rốt cuộc cậu đã làm cái gì, Nguyên Dương, nếu cậu hại tôi bất nhân bất nghĩa, cả đời tôi cũng sẽ không tha thứ cho cậu."
Nguyên Dương ngoài cười nhưng trong không cười, "Yên tâm đi, tôi đã nói là không liên quan gì đến anh, anh chỉ cần mất tích luôn là được rồi. Tôi chỉ cảm thấy, thứ mà ba tôi muốn, Vương Tấn muốn, ngay cả anh cũng dốc sức như vậy, nhất định là không tồi." Nguyên Dương vuốt ve khuôn mặt Cố Thanh Bùi, "Cho nên, tôi cũng muốn."
"Đấu thầu đã kết thúc rồi, cho dù trình báo cũng chưa hẳn sẽ lập chuyên án, với bản lĩnh của Vương Tấn, nhất định có thể ngăn cản điều tra, huống chi ba cậu cũng sẽ không để cho người của hệ thống tư pháp triển khai, bằng không sớm muộn gì ông ấy cũng sẽ bị liên lụy. Dưới tình huống như vậy, nhiều nhất là chỉ có thể dấy lên một hồi sóng nhỏ gió yếu, đến cuối cùng cũng sẽ bị bỏ bẵng đi thôi. Cậu cho rằng bản thân mình là ai chứ, ngoại trừ quấy rối, cậu còn có thể làm được gì? Sao có thể trúng thầu được chứ?"
"Vì sao lại không được." Nguyên Dương nheo mắt, biểu tình trên mặt khiến người ta sinh ra đề phòng, "Hiếm khi có được cơ hội, một lần giáo huấn cả hai như vậy, sao tôi có thể bỏ qua chứ."
Cố Thanh Bùi nghiến răng nói: "Nguyên Dương, trong đầu cậu rốt cuộc đang nghĩ cái gì!"
Nguyên Dương thoáng nhìn anh, "Tôi sẽ không thua Vương Tấn, thứ gã có, tôi cũng phải có, nhưng thứ tôi có..." Nguyên Dương ôm ghì lấy thắt lưng Cố Thanh Bùi, "Tôi sẽ khiến gã ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ đến."
Cố Thanh Bùi nhìn Nguyên Dương thật sâu, lòng cũng dần trầm xuống, anh cảm thấy toàn thân Nguyên Dương không còn giống như xưa nữa. Nguyên Dương trước kia giận dữ sẽ liền xắn tay áo lên đánh nhau, hiện tại lại dùng dao đâm người sau lưng, thậm chí ngay cả ba mình cũng có thể lôi xuống nước được.
Đây không phải là thứ mà anh muốn dạy cho Nguyên Dương.
Ngày thứ tư bị Nguyên Dương giam giữ trong biệt thự, Cố Thanh Bùi càng lúc càng sốt ruột.
Chuyện bên ngoài anh một mực không biết, cho dù mỗi ngày anh đều nóng lòng như lửa đốt muốn quay về công ty, Nguyên Dương lại cơ hồ vây quanh anh suốt hai mươi tư giờ. Ban ngày Nguyên Dương sẽ cùng anh thảo luận công việc, dù cho anh lạnh nhạt cũng sẽ không buông tha, đến tối, Nguyên Dương sẽ đè anh lên giường tận tình xâm phạm. Sợi dây giữa hai người càng lúc càng xiết căng, chỉ cần có một chữ bất hòa, Cố Thanh Bùi sẽ liền khống chế không nổi lửa giận của bản thân, anh đã quên bản thân đã từng có phong độ cùng tu dưỡng cực tốt.
Anh thật sự không thể tiếp tục ở lại đây thêm được nữa!
Hôm đó Nguyên Dương ra ngoài, trong phòng có thêm hai người đàn ông khôi ngô xa lạ, chẳng hề nói gì với anh, chính là anh vừa xuống lầu liền chằm chằm theo dõi anh, mãi đến khi anh lên lầu.
Tư vị bị giam lỏng làm cho Cố Thanh Bùi nổi cơn phẫn nộ.
Cố Thanh Bùi cưỡng ép bản thân tĩnh tâm lại, để đầu óc hạ nhiệt độ xuống, ngẫm nghĩ biện pháp, cứng đối cứng với Nguyên Dương quả nhiên đối với bản thân không có nửa điểm có lợi. Nhưng hiện tại Nguyên Dương rõ ràng quá mức cố chấp, anh phải làm thế nào mới có thể thuyết phục được Nguyên Dương thả anh đi đây.
Bình luận