Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 84: 84

Cố Thanh Bùi ngồi ngây trong phòng hết một buổi chiều, không muốn làm gì.

Anh cũng không muốn chạy trốn gì nữa. Từ đây đưa mắt nhìn qua, ngay cả đường cũng không thấy, Nguyên Dương lại chẳng cho anh chìa khóa xe, anh chạy đâu được đây.

Nguyên Dương nhất định sẽ thả anh đi, dù sao cũng không thể nhốt anh cả đời, chẳng qua với tính cách của Nguyên Dương, càn quấy một hồi đã trở thành chuyện như cơm bữa. Nếu anh thật sự chung sống với Nguyên Dương, nghĩ đến cuộc sống tương lai sẽ luôn luôn phải trải qua tra tấn như vậy, anh liền cảm thấy cực kỳ mệt mỏi.

Có bao nhiêu tình cảm cũng chịu không nổi Nguyên Dương gây sức ép như vậy, huống chi mỗi lần Nguyên Dương đều gây ra chấn động không nhỏ với sự nghiệp hoặc cuộc sống của anh.

Nguyên nhân bọn họ không thể lâu dài, ngoại trừ đoạn video kia, chỉ e quan trọng hơn là anh cảm thấy chung sống cùng Nguyên Dương, chặng đường phía trước sẽ ảm đạm. Anh vốn không phải là loại người sống dựa vào tình cảm.

Trong lòng Cố Thanh Bùi ấm ách đến không biết nên cởi bỏ như thế nào, nhìn bất cứ đồ vật nào trong phòng cũng bực bội không thôi, chỉ muốn đập nát toàn bộ cho hả giận. Vừa vặn lúc này Nguyên Dương đi vào.

Hai người nửa ngày không gặp, cảm xúc của Nguyên Dương ổn định không ít, hắn cầm máy tính trong tay, "Giúp tôi xem một hợp đồng đi."

Cố Thanh Bùi lạnh lùng nhìn hắn một cái, "Liên quan gì đến tôi chứ."

"Dự án này là để cho anh." Nguyên Dương để màn hình máy tính đối diện với anh, tiểu khu đang đợi khai phá kia là dùng tên anh để đặt tên.

Cố Thanh Bùi nhíu mày, "Cậu làm chuyện này là có ý gì."

Nguyên Dương đi tới, để máy tính xuống bàn trước mặt anh, cúi xuống nói bên tai anh, "Chính là muốn nói cho biết biết, những gì của Nguyên Dương tôi đều là của anh, hiện tại thế nào, sau này cũng vậy. Anh nói không sai, hiện tại cái gì tôi cũng đều không so được với Vương Tấn, nhưng có một điểm gã không thể so được với tôi, gã có dám nói những lời như vậy với anh hay không? Gã tặng anh một cổ phần cũng phải mở cuộc họp quyết định, Vương Tấn gã thậm chí còn chưa ly hôn, gã có thể viết tên anh vào di chúc không? Tôi thì có, chỉ mình tôi là có thể."

Cố Thanh Bùi vươn tay đẩy ra, "Tôi không cần mấy thứ này, tôi làm việc không chỉ là để kiếm tiền, nếu là vì tiền, số tiền tôi có cũng đủ để tôi và cha mẹ không lo cơm áo. Tôi cố gắng làm việc đến tột cùng là vì cái gì, thái tử vừa mới sinh ra đã được mang hào quang nhà họ Nguyên như cậu không hiểu được đâu. Chúng ta không phải người cùng thế giới, tôi cũng không muốn giải thích với cậu nữa."

Trong mắt Nguyên Dương hiện lên mất mác, hắn ngồi xuống bên cạnh Cố Thanh Bùi, chuyển đề tài, "Giúp tôi xem một chút, tôi cần anh hỗ trợ."

Cố Thanh Bùi thản nhiên nhìn lướt qua màn hình, "Mở ra đi."

Nguyên Dương mở ra một phần hợp đồng, còn có một phần thỏa thuận bổ sung, thần sắc Cố Thanh Bùi lập tức trở nên chuyên chú.

Chẳng cần Nguyên Dương phải giải thích bất cứ điều gì, mức độ hiểu biết của anh đối với dự án này cũng đã từng thấu suốt giống như Nguyên Dương, bởi khi đó anh đã quyết định chú tâm, cùng Nguyên Dương làm tốt dự án này, xem nó như sự nghiệp của chính bọn họ, phát triển đi lên thật tốt.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...