Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 83: 83

Khi Cố Thanh Bùi tỉnh lại, phản ứng đầu tiên chính là cổ đau, đau đến anh cơ hồ không thể chuyển động, không khác gì bị sái cổ cả. Anh trở mình, trong cổ họng phát ra tiếng rên rỉ khó chịu.

"Tỉnh rồi à." Thanh âm u ám vang lên bên cạnh anh.

Cố Thanh Bùi dồn sức quay đầu, cổ đau khiến mặt anh nhăn nhó, song vẫn thấy được khuôn mặt Nguyên Dương.

Ánh sáng trong phòng tối tăm, Cố Thanh Bùi phân không rõ hiện tại là lúc nào, chỉ biết bên ngoài đã tối om, gương mặt Nguyên Dương dưới ánh đèn ảm đạm lại càng thêm âm trầm.

"Nguyên Dương..." Cố Thanh Bùi nhìn gian phòng lớn xa lạ, "Đây là nơi nào?"

"Bắc Kinh."

Cố Thanh Bùi xoay người, phân biệt đường nét rừng cây um tùm bên ngoài cửa sổ, nơi này cho dù là Bắc Kinh, cũng phải cách nội thành xa đến cả vạn dặm .

Cố Thanh Bùi ác liệt nhìn hắn, "Cậu làm cái gì vậy?"

Nguyên Dương đứng dậy khỏi sofa, ngồi xuống bên giường, vuốt ve khuôn mặt Cố Thanh Bùi, kế tiếp giữ lấy cằm hung hăng hôn lên môi anh, nụ hôn đơn giản mà thô bạo, mục đích duy nhất giống như chính là tuyên cáo chủ quyền.

Cố Thanh Bùi không chút do dự tóm lấy tóc hắn, khiến hắn kết thúc nụ hôn trước thời hạn. Cố Thanh Bùi hung hăng nhìn hắn, "Rốt cuộc cậu muốn làm gì."

Nguyên Dương liếm liếm môi, trên môi tràn đầy hương vị hắn khát khao, hắn lộ ra một nụ cười khiến tim người buốt giá, "Anh còn nợ tôi một lần nghỉ phép, trả lại ở nơi này luôn đi."

Sắc mặt Cố Thanh Bùi xanh mét, "Nguyên Dương, đừng có chọc giận tôi."

Nguyên Dương nắm cằm anh, gắt gao nhìn chằm chằm vào mắt anh, "Muộn rồi, anh đã khiến tôi phát điên rồi. Anh phải thấy may mắn vì tôi không nỡ thương tổn anh, bằng không dù có phải đánh gãy chân anh, tôi cũng sẽ không cho anh đi đến bên Vương Tấn nữa."

Cố Thanh Bùi cắn răng nói: "Cậu là đồ thần kinh."

Nguyên Dương hung tợn cười, trong lòng lại nhỏ máu, "Anh nói rất đúng, tôi chính là đồ điên, thứ gì của tôi vĩnh viễn sẽ là của tôi, tôi tuyệt đối sẽ không tặng cho bất cứ kẻ nào."

Cố Thanh Bùi phẫn nộ nói: "Cậu tính thế nào đây! Giam giữ tôi suốt đời sao?"

"Trừ phi anh từ chức khỏi chỗ Vương Tấn, đi theo tôi." Ánh mắt Nguyên Dương nhìn Cố Thanh Bùi, giống như con sói đói khát, "Nếu không thì cứ mãi ở lại chốn này đi."

Cố Thanh Bùi run giọng nói: "Cậu mẹ nó có phải điên rồi không."

Nguyên Dương ấn ngã anh xuống giường, "Hẳn là vậy đấy." Hắn đưa tay xé rách áo sơmi của Cố Thanh Bùi, mấy chiếc khuy yếu ớt kia dưới động tác thô bạo của Nguyên Dương đều đứt bung, cơ ngực rắn chắc trơn nhẵn hiện ra trước mắt hắn.

Cố Thanh Bùi tức giận đến mắt tóe sao, "Nguyên Dương!"

Nguyên Dương khóa cánh tay anh, từ trên cao nhìn xuống anh, trong mắt là bụi mù dày đặc không tiêu tan, "Chí ít như vậy anh mới chịu nhìn tôi."

Cố Thanh Bùi vừa muốn mở miệng, Nguyên Dương đã cúi đầu ngăn chặn môi anh, dùng sức mút, động tác thô bạo làm cho Cố Thanh Bùi ngạt thở một trận, đầu lưỡi linh hoạt bá đạo luồn vào miệng Cố Thanh Bùi, càn quét bên trong khoang miệng ướt nóng, tham lam đoạt lấy khí tức thuộc về Cố Thanh Bùi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...