Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 82: 82

Đoàn người sau khi kính rượu xong đều quay trở về phòng ăn, ngồi xuống bắt đầu bàn luận chuyện nhà họ Nguyên, đều là một vài tin tức cũ mà Cố Thanh Bùi đã nghe đến phát ngấy. Anh lơ đãng uống trà, ánh mắt có chút rời rạc.

Một bàn tay ấm áp hữu lực đột nhiên nắm tay anh. Cố Thanh Bùi ngẩng đầu liền thấy Vương Tấn đang nâng chén hàn huyên cùng người đối diện, lúc này hơi nghiêng cằm, liếc nhìn anh một cái, trong mắt lộ vẻ trầm ổn ung dung, khiến lòng người sinh ra một cảm giác an toàn.

Cùng sóng vai với một người đàn ông như vậy, dường như thế gian không có gì đáng phải sợ hãi nữa. Cùng Nguyên Dương lại giống như song hành cùng hổ lang.

Không, ai là hổ lang, còn chưa thể nói chính xác được.

Cố Thanh Bùi hơi lắc đầu, tìm về một chút lý trí. Vương Tấn xuất thân hiển hách, một đời từng trải, căn bản không phải là người mà anh có thể sánh cùng. Đây là một người đàn ông thuộc đẳng cấp cao hơn anh nhiều, nếu anh sơ sẩy lơ là, chơi không lại nổi Vương Tấn sẽ liền bị Vương Tấn đùa bỡn lại.

Anh sở dĩ không thể nảy sinh cảm tình, mà lại tràn ngập đề phòng cùng kính nể với Vương Tấn, vỏn vẹn chỉ vì anh có thể tin Nguyên Dương thật sự thích anh, nhưng không có cách nào tin Vương Tấn sẽ thật lòng với anh. Tiền nào của nấy, Cố Thanh Bùi anh không buôn bán lỗ vốn, ít nhất sẽ không làm lại lần thứ hai.

Cố Thanh Bùi chậm rãi rút tay về, nâng chén cười lớn uống hết một chén.

Sau khi bữa tiệc kết thúc, hai người đều uống có hơi nhiều, có điều tửu lượng của Cố Thanh Bùi tốt hơn một chút, anh cùng lái xe của Vương Tấn dìu Vương Tấn đi xuống lầu. Lái xe mở cửa ghế sau, Cố Thanh Bùi đưa Vương Tấn vào trong xe, Vương Tấn ôm cổ anh, khăng khăng không buông tay.

Cố Thanh Bùi nửa người bên ngoài, nửa người bên trong, anh thân cao chân dài, tư thế khom lưng như vậy thật sự khó chịu, "Anh Vương, sớm về nhà nghỉ ngơi một chút đi."

Khuôn mặt hai người kề gần sát, chỉ cần thoáng động là có thể hôn môi đối phương nhưng bọn họ đều không nhúc nhích. Vương Tấn say khướt nói: "Cố Thanh Bùi, hai ta đến tột cùng là thiếu cái gì chứ?"

Cố Thanh Bùi không biết nên trả lời vấn đề này ra sao.

Vương Tấn tất nhiên là đối với bản thân cực kỳ có tự tin, mà y xác thực là có thứ để được quyền tự tin. Cố Thanh Bùi nhìn ra được Vương Tấn chẳng bao giờ đem thứ trẻ ranh ấu trĩ lỗ mãng như Nguyên Dương để vào mắt, tuyệt đại đa số người nếu có cơ hội chọn lựa giữa Vương Tấn và Nguyên Dương, thắng lợi phân nửa sẽ là Vương Tấn sự nghiệp thành công, ôn nhu chững chạc, chứ không phải là Nguyên Dương còn chưa trưởng thành.

Nếu miễn cưỡng nói giữa bọn họ thiếu cái gì, chỉ e chính là cơ duyên.

Giả như anh quen biết Vương Tấn trước, có lẽ hôm nay đã là một tình cảnh khác. Vương Tấn tuy rằng đối với người với vật vĩnh viễn đều có bảo lưu, tuyệt đối không thẳng thắn bộc trực như Nguyên Dương, nhưng vừa vặn lại có thể làm cho Cố Thanh Bùi càng thêm an tâm. Mỗi người mỗi nhu cầu, nào có gì không tốt, ít nhất vẫn tốt hơn anh và Nguyên Dương náo loạn đến nghiêng trời lệch đất, cuối cùng kết thúc trong hỗn loạn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...