Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 8: 8

Sáng sớm hôm sau, đúng bảy giờ Cố Thanh Bùi xuống lầu. Xe quả nhiên đã đỗ trong bãi đỗ xe ngầm, Nguyên Dương đang dựa vào cửa xe hút thuốc, chờ ngay tại chỗ hôm qua bọn họ xuống xe.

Trên người hắn mặc một bộ tây trang mua ngày hôm qua, vai rộng chân dài, cơ thể thon dài rắn chắc, đứng ở đó không khác gì poster quảng cáo tây trang.

Cố Thanh Bùi cười chào hỏi, "Tiểu Nguyên, chào buổi sáng."

Nguyên Dương ngẩng đầu liếc một cái, bóp dụi tàn thuốc, xoay người lên xe.

"Tới sớm quá nha, cậu ăn sáng chưa?"

"Chưa."

"Tôi có hỏi qua lão Triệu, công ty có phục vụ bữa sáng, mà còn rất phong phú, về sau cứ đến công ty ăn đi." Cố Thanh Bùi duỗi tay mở radio trên xe, chuyển sang kênh tin tức.

Nguyên Dương liếc mắt nhìn anh, không nói chuyện.

Cố Thanh Bùi dùng dư quang quét qua hắn một cái, thầm nghĩ Nguyên Lập Giang nhất định còn chưa tìm hắn nói chuyện, bằng không thằng nhãi này sẽ không bình tĩnh như vậy. Anh thử hỏi dò: "Cậu về nhà có cùng chủ tịch Nguyên trao đổi chút cảm nhận ngày đầu đi làm không?"

Nguyên Dương chẳng buồn nhìn anh, "Tôi không ở cùng ông ấy."

"A, bao lâu cậu về nhà một chuyến? Cha mẹ tôi ở vùng khác, tôi cứ cách một hai tháng lại về thăm. Cậu ở gần như vậy, nhất định phải về nhà nhiều hơn một chút mới được."

Nguyên Dương nhíu mày nói: "Ông dài dòng đéo chịu được."

Cố Thanh Bùi nheo mắt, "Tôi đây là có trách nhiệm với cậu."

Mặt Nguyên Dương đen thui, sáng sớm đã phải chạm mặt Cố Thanh Bùi, tâm tình hắn đã muốn nát bét. Thế mà Cố Thanh Bùi còn hết lần này tới lần khác không ngừng nói chuyện, nói liên miên, hắn thật muốn lấy thứ gì đó lấp kín cái miệng kia lại.

Sau khi đến công ty, Cố Thanh Bùi ngồi xuống ghế, nói với Nguyên Dương đang muốn đi ăn sáng: "Lấy lên cho tôi một phần đồ ăn sáng, là cháo thì loãng một chút, tôi không thích ăn trứng gà. Còn nếu có mỳ thì khỏi phải lấy cháo."

Nguyên Dương sững lại, quay người hung hăng trừng mắt nhìn anh một cái, mang theo một bụng tức giận xuống lầu.

Hắn ngồi dưới lầu chậm rì rì ăn xong bữa sáng, sau đó mới gọi đồ cho Cố Thanh Bùi, mang lên trên lầu. Lúc này di động hắn vang lên, lấy ra nhìn, thì là Bành Phóng làm bạn với hắn từ hồi tóc để chỏm, lớn hơn hắn hai tuổi, từ nhỏ đã cùng hắn ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Đáng tiếc cái gã này không muốn chịu khổ, sống chết không cùng đi bộ đội với hắn, hiện tại tự mình kinh doanh buôn bán, ngược lại cũng có chút danh tiếng.

Nguyên Dương ấn nút nghe điện thoại: "Alô, Bành Phóng."

"Nguyên Dương, đang làm gì thế?"

"Đi làm."

"Đi làm á? Anh không nghe nhầm đấy chứ, chú đi làm cái gì vậy? Không phải  chú một lòng muốn quay về lái đại pháo hay sao."

"Lái đại pháo cái rắm ấy, đại pháo còn có thể lái được sao, tôi bị ông già ép đến làm ở công ty ông ấy."

"Ha ha ha ha, thú vị nha, ở đâu đấy? Anh đến hóng chút xem nào."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...