Chap 78: 78
Cố Thanh Bùi cũng không có thể đuổi Vương Tấn đi, chỉ có thể nhìn y ở lại phòng cách vách.
Lúc Vương Tấn trở về phòng thu dọn hành lý thay quần áo, Cố Thanh Bùi nhìn hoa hồng trên bàn, có chút muốn cười.
Coi anh là gì chứ, cư nhiên còn tặng hoa.
Nguyên Dương vĩnh viễn sẽ không có hành động có ý nghĩa thực tế như vậy, nhưng hắn sẽ lại vì anh mà nấu một bữa cơm nóng hổi.
Nghĩ đến Nguyên Dương, sắc mặt Cố Thanh Bùi khẽ biến, anh gắng sức dùng khăn mặt lau lau tóc, hy vọng có thể xóa sạch hình ảnh trong đầu.
Sau khi sấy khô tóc, Cố Thanh Bùi thay một thân quần áo, anh linh cảm Vương Tấn một lát nữa nhất định sẽ đến tìm anh. Quả nhiên lúc hơn ba giờ chiều, Vương Tấn gõ vang cửa phòng anh, muốn dẫn anh ra ngoài ăn cơm.
Vương Tấn cười nói: "Tôi đoán một mình cậu thì chỗ nào cũng lười đi, tôi thuê xe rồi, thêm cả lái xe bản địa nữa, bây giờ thời gian còn sớm, chúng ta tùy ý đi shopping trên đảo, sau đó tìm một nhà hàng tốt dùng cơm, sắp xếp như vậy cậu có vừa lòng không?"
Cố Thanh Bùi cười khẽ, "Tùy anh Vương an bài."
Hai người ngồi lên xe, lái xe đưa bọn họ đến bãi biển và đường đi bộ náo nhiệt ở gần đây để đi dạo. Vương Tấn thay đổi vẻ trầm ổn nghiêm túc trong công việc, toàn bộ hành trình trên mặt đều mang nét cười, cùng lái xe tán gẫu vui vẻ.
Tới đường đi bộ, nhìn thấy thứ gì mới lạ y cũng đều muốn thảo luận một phen với Cố Thanh Bùi.
Cố Thanh Bùi nói: "Anh Vương lâu lắm rồi không ra ngoài chơi phải không."
Vương Tấn cảm thán một tiếng, "Cũng không phải, tôi đã tới Saipan một lần, là đến mở hội nghị, ngay cả bơi lội cũng không kịp đã phải vội vàng bay về. Tôi mấy năm nay đi qua rất nhiều nơi, nhưng cơ hồ đều không có thời gian tĩnh tâm để nghỉ ngơi, du ngoạn thật tốt. Kỳ thật không có thời gian cũng không phải là nguyên nhân chính yếu, chủ yếu là không có người thích hợp làm bạn. Cậu có hiểu được loại cảm nhận này không? Nhìn thấy quang cảnh tuyệt đẹp, động lòng người nhưng bên cạnh lại không có một người cùng chia sẻ, thực sự rất cô quạnh. Nếu chỉ có một mình, dù ở chốn xinh đẹp đến đâu cũng đều tẻ nhạt vô vị." Vương Tấn thầm kín đưa tình nhìn anh một cái, "Cho nên hiện giờ với tôi mà nói, đây mới là kỳ nghỉ phép chân chính, bởi vì có cậu ở bên cạnh tôi."
Cố Thanh Bùi nhàn nhạt cười, không đáp lại.
Vương Tấn nheo mắt nhìn ánh nắng, cười đến thực thư thái.
Lái xe bên cạnh rất hiểu chuyện, vẫn luôn cầm máy ảnh của Vương Tấn chụp hình cho bọn họ. Cố Thanh Bùi cũng không quá để ý, ngược lại Vương Tấn rất hăng hái, ôm vai anh chụp mấy tấm ảnh chung.
Hai người đi loanh quanh trên phố đi bộ, phần lớn đồ vật đều thích hợp để làm quà tặng mang về, mà hai người lại chẳng hề có nhu cầu. Đi hết cuối phố, lái xe tới đón bọn họ đi ăn cơm.
Bọn họ được đưa tới một nhà hàng ven biển, phong cảnh vô cùng tốt, bởi vì thời gian còn sớm, người dùng cơm không nhiều lắm, hai người ngồi ở vị trí gần cửa sổ bắt đầu nói chuyện phiếm.
Bình luận