Chap 77: 77
Sau khi Cố Thanh Bùi lái xe đến sân bay, Nguyên Dương đi lên lầu.
Những thứ quan trọng của hắn đều đã dọn hết đến chỗ Cố Thanh Bùi, hắn lục lọi trong phòng ngủ nửa ngày, rốt cục lôi ra được hộ chiếu của mình.
Hắn mang theo hộ chiếu và ví tiền, lái xe bám theo Cố Thanh Bùi ra sân bay.
Trên đường đi hắn nhờ bạn kiểm tra chuyến bay của Cố Thanh Bùi, quả nhiên thực sự là đến Saipan, bởi vậy hắn đến sân bay mua một tấm vé với đích đến tương đồng. Chẳng qua giờ cất cánh chậm hơn Cố Thanh Bùi ba tiếng.
Không ngờ lúc đăng ký lại xảy ra vấn đề.
Nhân viên đứng quầy nói hộ chiếu của hắn đang trong trạng thái quản chế, không thể ra nước ngoài.
Nguyên Dương xác nhận lặp lại mấy lần với cô, đều là kết quả như vậy.
Nguyên Dương phát hỏa, gọi điện thoại cho mấy bạn bè và chiến hữu có quan hệ với bên xuất nhập cảnh, nhờ bọn họ hỗ trợ kiểm tra xem sao. Tra xét nửa ngày mới phát hiện thông tin hộ chiếu của hắn bị liệt vào phạm vi quản lý của sĩ quan cao cấp, phương diện này quốc gia có quy định cứng nhắc, không có văn kiện thượng cấp phê duyệt, căn bản không thể ra nước ngoài được. Mà thượng cấp này đến quỷ còn biết là ai.
Nguyên Dương nghĩ qua nghĩ lại, cảm thấy chỉ có ba hắn mới làm được chuyện như vậy, thế nhưng bản thân lại hoàn toàn không biết tình huống.
Hắn không biết ba hắn lúc trước tính toán đưa Cố Thanh Bùi ra nước ngoài nên đã sớm xuất ra chiêu này, chỉ cho rằng ba đang giám thị hắn, ngay cả chuyện hắn muốn ra nước ngoài cũng đều biết.
Hắn nhịn không được quay đầu nhìn nhìn phía sau, cảm thấy mỗi một người trên sân bay đều vừa khả nghi lại vừa đáng giận, đều có khả năng là gián điệp ba hắn phái đến giám thị hắn. Hắn phẫn hận xé nát vé máy bay.
Trơ mắt nhìn Cố Thanh Bùi lên máy bay, một mình đi đến hòn đảo mà bọn họ đã lên kế hoạch nghỉ phép cùng nhau, còn giờ này hắn đến sân bay mới biết được bản thân ngay cả biên giới cũng không qua được, Nguyên Dương tức giận đến đầu óc nhức nhối.
Cố Thanh Bùi hoàn toàn không biết Nguyên Dương theo đến đây, sau khi đi qua cổng kiểm tra an ninh, anh ở phòng chờ yên tĩnh ngồi đợi.
Điện thoại của anh sau khi gửi tin nhắn cho cha mẹ báo đi công tác hôm qua xong liền tắt máy.
Không cần nghĩ nhiều anh cũng biết tin vỉa hè lấy mình làm tiêu khiển sẽ lan truyền trong vòng tròn quen biết này nhanh đến thế nào, rộng đến bao nhiêu. Nói không chừng đám bạn chơi golf với anh trước kia còn có thể lúc đi đánh bóng lấy ảnh chụp của anh ra làm đề tài nói chuyện, hứng thú tựa như khi bọn họ bàn luận chuyện ảnh giường chiếu của một vị quan lớn thất thế cùng tình nhân lúc trước.
Thời điểm hiện tại, cái thứ điện thoại có thể giúp người khác và anh thành lập liên lạc này, hiển nhiên không nên tồn tại.
Anh chuẩn bị ở lại đảo Saipan thêm một khoảng thời gian, tránh sóng tránh gió. Lần này chí ít cũng nên cho bản thân một kỳ nghỉ dài cả tháng, nghỉ ngơi thật tốt. Cơ thể và tâm tư của anh đều cần phải nghỉ ngơi triệt để.
Bình luận