Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 74: 74

Thời điểm ngủ tối, Nguyên Dương được sắp xếp ở phòng cho khách cách vách phòng Cố Thanh Bùi.

Căn nhà này của cha mẹ Cố Thanh Bùi mặc dù có hơi xưa cũ, nhưng diện tích rất lớn, lấy ánh sáng cũng tốt, được thu dọn sạch sẽ, ở bên trong khiến người ta có cảm giác thực thư thái. Cố Thanh Bùi đã mua cho cha mẹ mấy gian nhà trong thành phố nhưng hai người cũng không chịu dọn đến, vẫn thích ở lại nơi này.

Nhà cũ thường thường đều có vấn đề cách âm không tốt, khu nhà này cũng không ngoại lệ. Sau khi tắt đèn nằm xuống, Cố Thanh Bùi nghe thấy vách tường bên tai bị người nhẹ nhàng gõ vài cái.

Cố Thanh Bùi biết là Nguyên Dương gõ, anh vốn không muốn làm trò hồi đáp ấu trĩ này nhưng Nguyên Dương lại không chịu buông tha vẫn tiếp tục gõ, thanh âm rất nhỏ nhưng liên tục không ngừng, có chút phiền não.

Cố Thanh Bùi bất đắc dĩ, buộc lòng cũng phải vươn tay gõ gõ.

Mùa đông phía Nam lạnh, cũng không có hệ thống sưởi ấm, nếu mở điều hòa một đêm, ngày hôm sau dậy lại khô hanh khiến yết hầu khó chịu, vậy nên sau khi Cố Thanh Bùi chui vào ổ chăn đều tắt điều hòa. Cánh tay trần trụi duỗi khỏi chăn, liền cảm giác được một trận lạnh buốt, Cố Thanh Bùi gõ hai cái, nhanh chóng lại thụt tay về.

Không ngờ Nguyên Dương ở đầu kia ngược lại càng hưng phấn, dùng một loại tiết tấu Cố Thanh Bùi nghe không hiểu gõ lên vách tường, vẫn rất nhẹ nhưng liên tục không ngừng.

Cố Thanh Bùi đơn giản cầm lấy điện thoại, gọi qua cho hắn.

Nhạc chuông của Nguyên Dương vang lên một chút liền lập tức được tiếp, thật giống như là đang chờ anh.

Toàn thân Cố Thanh Bùi rúc vào trong chăn, thấp giọng nói: "Cậu gõ cái gì thế."

"Mã Morse."

"Có ý nghĩa gì?"

"Anh đoán thử xem."

"Nhất định không phải là lời hay gì."

"Lại đây tôi nói cho."

"Lạnh lắm, tôi không muốn ra khỏi ổ chăn."

Nguyên Dương cười thấp hai tiếng, "Thế tôi đến phòng anh nhá."

Cố Thanh Bùi thấp giọng nói: "Đây là nhà tôi, cậu ngoan ngoãn chút đi."

"Tôi chỉ muốn qua làm ấm ổ chăn cho anh thôi."

Cố Thanh Bùi quấn chăn, cơ thể nóng hổi của Nguyên Dương sản sinh ra sức hấp dẫn thật lớn đối với anh, lý trí của anh căn bản chưa kịp đấu tranh gì đã liền buột miệng, "Lại đây."

Rất nhanh anh liền nghe thấy âm thanh mở đóng cửa truyền đến từ bên cạnh, dù rằng động tác rất nhẹ nhưng vểnh tai nghe vẫn có thể nghe thấy. May sao phòng ngủ chính của cha mẹ anh nằm ở phía nam, cách bọn họ cả một phòng khách.

Nguyên Dương đẩy cửa đi vào, đôi mắt thâm sâu lấp lóe tia sáng động lòng người trong đêm đen.

Cố Thanh Bùi vươn đầu nhìn hắn, trống ngực chợt biến nhanh.

Anh đột nhiên lĩnh hội được cảm giác biết rõ là không thể nhưng lại vẫn không kìm nổi lòng. Anh có bao nhiêu khát vọng trong những ngày đông giá lạnh này cùng Nguyên Dương kiên định ôm nhau mà đi vào giấc mộng, chỉ có mình anh biết.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...