Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 73: 73

Trong bữa cơm, cha mẹ Cố Thanh Bùi một mực hỏi han hoàn cảnh gia đình của Nguyên Dương, bao nhiêu tuổi rồi, người ở nơi nào, trong nhà có mấy người, làm công việc gì, tuy nói không tính là chi ly toàn diện, nhưng là tham chiếu theo tiêu chuẩn của bạn gái con trai dẫn về, những gì nên hỏi bọn họ đều hỏi hết.

Cố Thanh Bùi ban đầu còn muốn ngăn cản, sau lại phát hiện bản thân căn bản không chen lời nổi, dứt khoát không mở miệng nữa, chỉ trầm mặc ăn cơm, nhìn Nguyên Dương cùng cha mẹ mình nói chuyện phiếm.

Thật giống như bọn họ vốn là người một nhà vậy. Cố Thanh Bùi nhìn hình ảnh này càng thêm xót xa gấp bội.

Cơm nước xong, Cố Thanh Bùi thừa lúc cha mẹ thu dọn bát đũa, rốt cục cũng có cơ hội ở chung một mình cùng Nguyên Dương, anh rũ mi mắt, nhẹ giọng nói: "Chúng ta ra ngoài một chút đi."

Nguyên Dương còn ngồi ở trước bàn, ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt hàm chứa oán giận, "Tôi ra ngoài rồi, anh có còn cho tôi bước vào cánh cửa này nữa sao."

"Nhà cha mẹ tôi, cậu vốn không nên đến."

"Dựa vào cái gì mà tôi không thể tới. Triệu Viện đã tới rồi đúng không? Vì sao cô ta có thể đến mà tôi lại không thể chứ."

Cố Thanh Bùi thở dài, "Đứng dậy, chúng ta ra ngoài nói."

Gân xanh trên trán Nguyên Dương giật mạnh, tựa hồ đang cực lực khắc chế cảm xúc bùng nổ, hắn cứng ngắc đứng lên.

Bà Cố vừa lúc bưng hoa quả từ phòng bếp đi ra, "Sao thế? Phải đi rồi sao?"

Nguyên Dương không nói gì, Cố Thanh Bùi nói: "Mẹ, chúng con có một số việc muốn nói, đi một lát rồi con về."

"Sao vừa ăn xong đã đi rồi, ngồi thêm một lát nữa đi." Bà Cố không quá bằng lòng buông khay trái cây, lại nhìn Nguyên Dương, "Mẹ còn chưa nói chuyện xong mà."

Cố Thanh Bùi mặt không thay đổi, khẩu khí ngược lại có chút cường ngạnh, "Mẹ, để hôm khác đi."

Bà Cố thất vọng cúi đầu, "Con mặc thêm áo len mẹ đan cho đi."

Cố Thanh Bùi mặc thêm đồ cùng áo khoác, dẫn Nguyên Dương ra ngoài .

Anh vốn muốn đưa Nguyên Dương đi xuống, nhưng hôm nay thời tiết ấm áp, thời gian lại chưa muộn, dưới lầu khắp nơi đều là người, không có chỗ thích hợp để nói chuyện, anh sợ Nguyên Dương lại nổi cáu.

Vì thế anh dứt khoát đưa Nguyên Dương lên sân thượng ở tầng trên cùng.

Bên trên gió lạnh từng trận, chỉ có ánh sáng mỏng manh từ mặt trăng, nhưng lại không có một bóng người.

Cố Thanh Bùi quấn chặt áo khoác, ánh mắt trống rỗng nhìn đèn đuốc xa xa, "Tôi thật không ngờ cậu lại đến nhà tôi."

"Anh để lại thứ này rồi chạy mất, tưởng rằng tôi sẽ ở Bắc Kinh chờ anh quay về sao?" Nguyên Dương ném mảnh giấy kia lên người Cố Thanh Bùi, khí tức có chút bất ổn.

"Nguyên Dương, điều tôi viết bên trên chính là điều tôi muốn nói. Chúng ta quả thật không hợp, tính cách, kinh nghiệm, quan niệm đều cách xa cả trời cả vực. Tuổi cậu còn nhỏ, sớm muộn gì cũng sẽ hiểu, dựa vào kích động tình cảm nhất thời thì không thể dài lâu được."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...