Chap 72: 72
Nguyên Lập Giang mở lời nói: "Cậu có thể cân nhắc, tôi cho cậu..."
"Khỏi cần phải cân nhắc." Cố Thanh Bùi bình tĩnh nhìn Nguyên Lập Giang,"Chủ tịch Nguyên. Tôi mười tám tuổi đến Bắc Kinh, ở chốn thành thị này bán mạng mười lăm năm, nơi đây từng chứa đầy mộng tưởng cùng hoài bão của tôi, tôi tìm hết thời gian hơn mười năm mới thấy được một chốn an thân ở thành thị này, đi đến vị trí ngày hôm nay. Dù cho những thứ này trong mắt ngài vẫn chẳng là cái gì, nhưng lại là thứ mà tôi dốc sức tích tụ tạo nên. Bạn bè của tôi, sự nghiệp của tôi, cuộc sống của tôi, gia đình của tôi, tất cả đều ở nơi đây, đây là tích lũy mười lăm năm của tôi, tôi thế nào cũng không vứt bỏ được. Huống chi, hiện tại tôi chỉ cần ngồi máy bay nửa giờ là đã có thể về gặp cha mẹ, tôi không muốn sang bất cứ nước nào khiến cha mẹ bận lòng cả."
Nguyên Lập Giang mặt không thay đổi nhìn anh, "Vậy có nghĩa là cậu không bằng lòng đi?"
Cố Thanh Bùi lắc đầu, "Tôi chỗ nào cũng sẽ không đi, huống chi cho dù tôi xuất ngoại, Nguyên Dương cũng đâu thiếu tiền mua vé máy bay đâu."
Nguyên Lập Giang nhướn mày, "Chỉ cần tôi không cho phép, Nguyên Dương cả đời cũng không thể xuất ngoại. Giám đốc Cố, hiện tại tôi còn muốn giải quyết vấn đề hòa bình với cậu, hy vọng cậu có thể lý giải tâm tình của một người cha. Tôi cũng không phải ép cậu vĩnh viễn không trở lại, chỉ cần... hai năm, trong vòng hai năm đừng trở về, tôi tin với tâm tính trẻ con của Nguyên Dương thì sớm muộn gì cũng sẽ quên cậu."
Cố Thanh Bùi cười khổ một tiếng, "Hai năm, chủ tịch Nguyên, hai năm có ngắn không? Cha mẹ tôi đã hơn sáu mươi, tôi và bọn họ có còn dư được mấy lần hai năm nữa đây."
Sắc mặt Nguyên Lập Giang trầm xuống, "Cậu dù thế nào cũng không chịu đáp ứng phải không? Người thông minh như cậu thật sự lại đưa ra quyết định như vậy sao?"
Cố Thanh Bùi thở dài, từ sau khi sự tình phát sinh, lần đầu tiên nhìn thẳng Nguyên Lập Giang, "Chủ tịch Nguyên, nếu Bắc Kinh không chứa nổi nữa, tôi còn có thể về quê. Cố Thanh Bùi tôi đến chỗ nào cũng không chết đói được, không phiền ngài lo lắng ."
Nguyên Lập Giang nheo mắt lại, "Cố Thanh Bùi, cho tới giờ tôi vẫn luôn có phần tán thưởng cậu, tôi cũng không muốn đối phó cậu, cậu cũng đừng có ép tôi."
Cố Thanh Bùi nhàn nhạt nói: "Chủ tịch Nguyên, tôi nhiều ít cũng đã ở công ty ngài gần một năm, chuyện lớn nhỏ trong công ty không có cái nào không biết, không có cái nào không hiểu. Hiện tại là tôi ép ngài, hay là ngài bức tôi đây?"
Nguyên Lập Giang tức giận đến mức ngược lại bật cười, "Được, Cố Thanh Bùi, không hổ là Cố Thanh Bùi."
Cố Thanh Bùi nhìn Nguyên Lập Giang, "Chủ tịch Nguyên, chuyện Nguyên Dương, là tôi có lỗi với ngài, tôi đã quyết định rời xa Nguyên Dương, hy vọng ngài đừng ép người quá đáng, bằng không làm đến lưỡng bại câu thương, hà tất phải vậy, ngài nói có đúng không"
"Một khi đã như vậy thì không cần phải đàm phán thêm nữa, Cố Thanh Bùi, cậu tự thu xếp ổn thỏa đi." Nguyên Lập Giang xoay người đi về phía cửa.
Bình luận