Chap 71: 71
Nguyên Dương giả vờ không chút để ý ngồi dậy, vừa đưa lưng về phía Cố Thanh Bùi vừa mặc quần, nói: "Là một bạn bè trước kia, ba tôi chướng mắt gã."
Cố Thanh Bùi trở mình, cũng ngồi dậy trên giường, trầm mặc nhìn Nguyên Dương.
Không biết vì cái gì, anh cảm thấy sau khi Nguyên Dương đi ra khỏi cánh cửa này, bọn họ sẽ không còn trở lại như trước được nữa.
Loại dự cảm này làm cho lòng anh như bị xiết chặt. Anh mở miệng, cuối cùng lại chẳng thể nói ra được gì.
Nguyên Dương quay đầu lại, cười với anh, lộ ra một hàm răng trắng toát.
Cố Thanh Bùi miễn cưỡng cười, "Đi nhanh đi, người nhà đang chờ cậu về dùng cơm đấy."
Nguyên Dương sáp lại hôn anh một ngụm, "Tôi qua đó tùy tiện ăn một chút rồi sẽ trốn đi, anh chờ tôi về ăn cua nha."
"Ừ." Cố Thanh Bùi níu cổ áo hắn, hôn hắn một ngụm thật mạnh, "Đi đi."
"Chờ tôi nha, rất nhanh tôi sẽ quay lại." Nguyên Dương khoác áo, hôn Cố Thanh Bùi mấy cái. Sự nặng nề không sao hất đi được trong lòng làm hắn cực kỳ bất an, hắn có thể tưởng tượng được khi về nhà hắn sẽ phải đối mặt với điều gì, cho nên hắn vô cùng không muốn rời khỏi nơi đây.
Cố Thanh Bùi nhàn nhạt cười nhìn hắn, thần sắc như thường, ít nhiều khiến Nguyên Dương an tâm hơn một chút.
Sau khi Nguyên Dương vội vã rời đi, Cố Thanh Bùi mặc quần áo, đi đến phòng bếp nhìn món cua anh đã làm được một nửa.
Vẫn là làm cho xong đi, nếu không thì lãng phí hết. Tuy rằng anh biết hôm nay Nguyên Dương sẽ không trở về ăn nữa.
Một tay Cố Thanh Bùi chống lên bàn, một tay che kín mắt.
Nguyên Dương vừa đi vào nhà liền cảm giác được áp suất thấp bên trong.
Em trai em gái hắn ngồi ở phòng khách, tựa hồ như đang chờ hắn, biểu tình của hai đứa bé đều rất sa sút.
Nguyên Anh sợ hãi nói: "Anh, papa và mama cãi nhau, papa nói sẽ ở thư phòng chờ anh."
"Ừ." Nguyên Dương xoa xoa đầu nó, "Đừng sợ, không có chuyện gì đâu, Nguyên Cạnh, đưa em về phòng đi."
Nguyên Cạnh gật đầu, nó đứng dậy nhưng không đi về phía em gái mà đi đến bên cạnh Nguyên Dương, hạ giọng nói: "Có chuyện gì đó mama không biết, papa không chịu nói nên bọn họ mới tranh cãi, em đoán là có liên quan tới anh, anh cũng đừng nói với mama."
Nguyên Dương miễn cưỡng cười cười, "Biết rồi, về phòng đi."
Sau khi hai đứa về phòng, Nguyên Dương đi lên lầu, hít một hơi thật sâu, gõ vang cửa thư phòng.
"Vào đi." Thanh âm lạnh như băng của Nguyên Lập Giang vang lên qua cánh cửa. Nguyên Dương đẩy cửa vào phòng, "Ba."
Nguyên Lập Giang đứng phía trước cửa sổ, chậm rãi quay người lại nhìn hắn, "Mày mấy ngày nay vẫn còn ở chỗ Cố Thanh Bùi phải không."
Nguyên Dương gật đầu, "Phải"
"Vô liêm sỉ, lời tao nói mày coi như gió thoảng bên tai phải không?"
Bình luận