Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 70: 70

Sau khi về đến khách sạn, Nguyên Dương không thể chờ nổi lấy điện thoại ra gọi cho Cố Thanh Bùi.

Điện thoại rất nhanh được tiếp, thanh âm lãnh đạm thản nhiên của Cố Thanh Bùi từ đầu kia điện thoại truyền đến, "Nguyên Dương."

"Anh đang ở đâu? Gặp Vương Tấn xong chưa? Không ăn cơm cùng gã đấy chứ? Đã về nhà chưa?"

"Tôi và anh ta dùng cơm xong mới về nhà."

Nguyên Dương bất mãn hừ một tiếng,"Vậy hai người nói chuyện gì?"

Cố Thanh Bùi cười khổ một tiếng, "Nguyên Dương, cậu đừng có như thẩm vấn vậy, một mình cậu đã đủ khiến tôi mệt đến ngã ngựa rồi, còn đâu tâm tư đùa bỡn người khác đây."

Nguyên Dương trầm mặc một chút, "Sau khi rời khỏi công ty, cứ nghỉ ngơi thỏa thích một khoảng thời gian đi, anh đi đâu tôi sẽ theo đó."

Cố Thanh Bùi thở dài: "Cậu theo không được đâu, tự làm chuyện của mình đi."

"Tôi chỉ muốn đi theo anh, hoặc là anh đi theo tôi."

"Nguyên Dương, cậu không thể đi theo tôi, tôi cũng sẽ không đi theo cậu, nếu cậu không mau trưởng thành... Tôi không thể mang theo trẻ con cả đời được."

Nguyên Dương khó chịu một trận trong lòng, "Anh chỉ cần ở nơi tôi có thể nhìn thấy là được, tôi nhất định sẽ khiến anh nhìn tôi với cặp mắt khác xưa."

Cố Thanh Bùi trầm mặc.

Nguyên Dương dán sát mặt vào điện thoại, tựa như làm vậy là có thể gần Cố Thanh Bùi thêm một chút, hắn nhẹ giọng nói: "Tôi nhớ anh."

Cố Thanh Bùi che kín mắt, cái cảm giác cô đơn lại bất đắc dĩ này thật sự có thể làm tổn thương tâm can con người, anh khàn khàn nói: "Cậu đi đâu thế."

"Xử lý chút chuyện thôi, ngày mai sẽ quay về."

"Mấy giờ? Tôi làm cà ri cua cho cậu nhé."

"Khả năng là buổi tối, được, món đó ăn ngon."

Hai người tựa như tình nhân bình thường, tán gẫu dông dài những nội dung không có ý nghĩa, không có giới hạn, không có suy nghĩ cụ thể gì. Bọn họ cũng không nhắc tới áp lực đến từ khắp nơi, tựa như những trắc trở đó đều chẳng hề tồn tại, bọn họ chỉ là trao đổi điện thoại, thảo luận buổi tối ăn gì.

Chỉ đơn giản như vậy.

Chỉ có Cố Thanh Bùi hiểu rõ, sau khi kỳ nghỉ chấm dứt, bọn họ sẽ phải       kết thúc.

Sau khi cúp điện thoại, Cố Thanh Bùi nhìn gian phòng vắng vẻ, cho tới bây giờ chưa từng cảm thấy thời gian sung túc như vậy.

Nghĩ đến bản thân sắp tới không còn công việc, rất nhiều chuyện không còn cần vội vã, anh không cần tăng ca, cũng khỏi phải tặng quà nhân dịp lễ tết, định ngày hẹn khách hàng, hiện tại anh thậm chí không biết bản thân nên làm cái gì.

Nhìn thời gian, siêu thị hẳn là còn chưa đóng cửa, anh quyết định đi mua chút đồ, ngày mai nấu một bữa cơm thật ngon cho Nguyên Dương.

Siêu thị này anh và Nguyên Dương thường xuyên lui tới, anh đẩy xe đi qua từng dãy hàng hóa, xem một ít đồ ăn vặt, lại nhớ đến Nguyên Dương. Mấy thứ này anh chưa bao giờ ăn, nhưng Nguyên Dương thích ăn, bình thường đến đây đều nhét đầy nửa xe, anh không tự giác mà ném những món ăn vặt Nguyên Dương bình thường thích ăn vào trong xe.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...