Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 7: 7

Thời gian tan tầm sáu giờ vừa đến, Nguyên Dương liền giống như lửa đốt mông ngồi trên ghế không nổi nữa, hung tợn hướng Cố Thanh Bùi nói: "Mau mau đi thôi."

Cố Thanh Bùi gật gật đầu, ánh mắt lại vẫn không rời khỏi tài liệu, xem trong chốc lát mới thu dọn đồ đạc của mình, theo Nguyên Dương đi xuống lầu.

Chiếc xe của Nguyên Dương cực kỳ phù hợp với cá tính của hắn, là một chiếc Hummer ngoại hình thô cuồng khí phách. Chiếc xe mang ngoại hình này quả có phần xứng đôi với hắn, Cố Thanh Bùi không biết như thế nào, nhớ tới trước kia từng nhìn thấy một người con trai cũng lái chiếc Hummer thế này, nhưng lại không cao bằng chiếc xe, trông cực kỳ hài hước, nhịn không được thoáng nở nụ cười.

Nguyên Dương vẫn cảm thấy cái gã Cố Thanh Bùi này rất giả dối, vừa thấy anh cười, liền nhịn không được phỏng đoán trong lòng anh đang suy nghĩ cái gì, khẳng định không phải là chuyện gì tốt đẹp cả. Hắn thô bạo mở toang cửa xe, ngồi vào ghế lái.

Cố Thanh Bùi mở cửa sau, nghĩ nghĩ, lại đóng lại, chuyển sang vòng lên ghế phó lái, ngồi vào.

Nguyên Dương hừ lạnh nói: "Ngồi chỗ này cơ à? Không phải anh ưa si diện nhất sao lãnh đạo lớn."

Cố Thanh Bùi cười nói: "Tôi chưa từng ngồi Hummer lần nào, tôi nghĩ tầm nhìn phía trước nhất định không tồi, muốn cảm nhận một chút thôi."

Nguyên Dương liếc mắt nhìn anh, "Địa chỉ."

Cố Thanh Bùi nói địa chỉ, Nguyên Dương khởi động xe, chiếc Hummer ngạo mạn vững chắc gầm rú lao đi.

Ban đầu Cố Thanh Bùi còn tưởng Nguyên Dương nhất định là cái loại lái xe thích cướp đường lượn ngang tạt dọc, chí ít cũng là để hù dọa anh mà làm như vậy, cho nên anh vừa lên xe liền thắt ngay dây an toàn. Chẳng ngờ Nguyên Dương lái xe rất ổn, vô cùng quy củ, anh nhịn không được nói: "Tôi còn tưởng cậu thích đi tốc độ cao."

Mí mắt Nguyên Dương chẳng buồn nhấc, "Đùa nghịch trên đường cái để làm gì? Có bệnh hả."

Cố Thanh Bùi cong môi cười, "Đúng rồi, trước đừng về nhà, tôi đưa cậu đi ăn cơm đã."

Nguyên Dương không phản ứng anh, căn bản cũng không định cùng anh ăn cơm, thầm nghĩ nhanh chóng đem anh quẳng về nhà, sau đó bản thân muốn làm gì thì làm.

"Cậu không muốn theo tôi dùng bữa phải không? Cũng được, nhưng mà vẫn phải đến khu thương mại XX một chuyến, cậu phải mua mấy bộ đồ đi làm. Hôm nay mua luôn đi, ngày mai không thể lại mặc quần bò áo phông đi làm được."

"Tự tôi sẽ giải quyết."

"Tôi muốn tận mắt nhìn cậu mua."

"Đm, ba tôi mời anh đến làm bảo mẫu đấy à?"

Cố Thanh Bùi cười nhạo một tiếng, "Trước tiên tôi muốn cảm nhận một chút cảm giác có con nhỏ là như thế nào, sau này nếu có cơ hội làm cha, cũng không đến mức luống cuống tay chân. Nhưng mà tôi cũng không muốn có một đứa con khó bảo như cậu đâu."

Nguyên Dương cười lạnh nói: "Kịch hay vẫn còn ở phía sau, anh cứ chậm rãi chờ xem."

"Tôi đã nói rồi, sẵn lòng chờ đợi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...