Chap 68: 68
Cố Thanh Bùi lên giường đi ngủ từ rất sớm. Nhưng mãi đến hơn nửa đêm mới miễn cưỡng vào giấc. Anh rất nhớ cha mẹ mình, nếu sớm biết trở về sẽ phải đối diện với cảnh khó xử như thế này, chi bằng ở nhà hầu hạ hai vị lão nhân còn hơn.
Buổi sáng hôm sau anh bị tiếng điện thoại đánh thức, cầm lên liền thấy là Vương Tấn gọi tới.
"Anh Vương, chúc mừng năm mới."
"Thanh Bùi, cậu chưa dậy à? Không phải chứ, chúng ta ngần này tuổi rồi sao còn có thể ngủ nhiều như vậy được, hay là qua mấy ngày Tết cậu liền trở nên lười biếng hở?" Vương Tấn tủm tỉm nói, trong giọng nói biểu lộ sự thân mật.
"Không phải, tối hôm qua uống cafe, không ngủ được."
"Ha ha, trước khi đi ngủ còn uống cafe gì chứ. Cậu về Bắc Kinh rồi phải không, thư ký nói với tôi chỉ có chiều nay là tôi có thời gian rảnh, còn cậu? Chúng ta ra ngoài chứ?"
"Chiều nay..." Cố Thanh Bùi vốn theo thói quen định đồng ý, lại đột nhiên nhớ ra qua năm mới mình sẽ từ chức, giờ còn tiếp tục đại diện công ty bàn dự án với Vương Tấn thì liệu có thích hợp không?
"Sao vậy? Không rảnh ư?"
"À, có, chiều nay mấy giờ đây?" Cố Thanh Bùi nghĩ, tốt nhất là vẫn có thể ký kết được dự án này, trong lòng anh còn có áy náy với Nguyên Lập Giang, hơn nữa, anh quen làm việc đến nơi đến chốn, vụ hợp tác này anh thúc đẩy đã lâu như vậy, ngẫm lại cũng rất đáng tiếc.
"Ba giờ đi, chúng ta tìm một chỗ uống trà, sau đó cùng đi ăn một bữa." Vương Tấn dừng một chút, "Không khó xử chứ? Chúng ta đây là vì công việc, nếu cậu cảm thấy không tiện, có thể đem theo Nguyên Dương, nhưng tôi vẫn hy vọng là cậu đến một mình ."
Cố Thanh Bùi cười gượng hai tiếng, "Không đâu, ba giờ chúng ta gặp."
Anh dậy khỏi giường, dùng nước lạnh rửa mặt mấy lần, đầu óc mới thanh tỉnh một ít. Anh thay đổi quần áo, định ra ngoài sớm một chút, ngẩn ngơ trong gian phòng khắp nơi đều tràn ngập bóng dáng của Nguyên Dương làm cho anh có chút áp lực.
Vừa mở cửa, Cố Thanh Bùi liền sững sờ.
Nguyên Dương quấn áo khoác đứng ở cửa thang máy, trên thùng rác bên cạnh quăng một đống tàn thuốc.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Nguyên Dương ngẩng đầu lên, thần sắc mệt mỏi, lạnh cóng đến lỗ tai đỏ bừng.
Cố Thanh Bùi ngây người nói: "Cậu, cậu tối hôm qua không quay về ư?"
"Tôi không yên tâm để anh ở một mình." Nguyên Dương vừa mở miệng, cuống họng khô rát, thanh âm cũng bị biến đổi.
Cố Thanh Bùi đau xót trong lòng, đi đến lôi hắn vào trong phòng.
Mặt ngoài áo lông vũ của Nguyên Dương giống như phủ một tầng sương, sờ lên lạnh đến cóng tay, khuôn mặt hắn bị đông lạnh đến trắng bệch, một chút độ ấm cũng không có.
Cố Thanh Bùi đau lòng nói: "Cậu mẹ nó ngốc à, giữa trời đông mà đứng cả đêm ở hành lang."
"Không sao, trong tòa nhà cũng đâu có lạnh lắm."
Bình luận