Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 67: 67

Cố Thanh Bùi xoa mặt, mệt mỏi nhìn Nguyên Lập Giang, thấp giọng nói: "Chủ tịch Nguyên, tôi cần chút thời gian, tôi sẽ xử lý tốt."

Nguyên Lập Giang trầm mặc hồi lâu, mới đứng dậy đi về phía cửa. Ông cầm tay nắm cửa, dừng lại, trầm giọng nói: "Thời gian của cậu không có nhiều như cậu muốn đâu, tự giải quyết ổn thỏa đi."

Sau khi Nguyên Lập Giang mở cửa rời đi, Cố Thanh Bùi liền nghe thấy tiếng bước chân cấp bách chạy tới của Nguyên Dương.

Cố Thanh Bùi quay đầu nhìn hắn, nhìn vẻ hoảng hốt và bồn chồn trên mặt hắn, trong lòng nghĩ, quả nhiên vẫn chỉ là một đứa trẻ thôi.

Anh thật sự là càng sống càng ấu trĩ, vì một đứa trẻ, phá hỏng tiền đồ thật vất vả mới trù tính được tốt đẹp này. Giờ đi tìm lại đâu có dễ dàng như vậy được.

Cố Thanh Bùi nhịn không được tự hỏi, có đáng không? Đến tột cùng là đáng giá ở chỗ nào?

Nguyên Dương đi đến, "Ba tôi đã nói những gì với anh."

Mặt Cố Thanh Bùi không chút thay đổi nhìn hắn, "Dùng đầu nghĩ thử xem, cậu cảm thấy là sẽ nói những gì."

Nguyên Dương há hốc miệng, không có lời nào chống đỡ.

"Cậu đã sớm biết nhưng lại không nói cho tôi, khiến tôi trở tay không kịp, cậu cảm thấy thú vị lắm sao?"

Nguyên Dương hơi cúi đầu.

"Làm sao mà chủ tịch Nguyên lại biết được?" Cố Thanh Bùi cảm giác mình như một cái máy, tạch tạch tạch nói chuyện, nhưng không có câu nào đi qua đại não, mỗi một câu anh nói ra đều là do tiềm thức tự do thành lập.

"Ông ấy... Nhìn thấy tin nhắn của chúng ta." Nguyên Dương nghĩ mình còn có sự kiện trọng yếu hơn vẫn giấu Cố Thanh Bùi, liền cảm thấy cổ nặng ngàn cân, đầu cực khó khăn nâng lên.

Cố Thanh Bùi gật gật đầu, có chút thất thần nhìn giá sách phía trước, nhàn nhạt nói: "Cậu về nhà cậu đi, đêm nay tôi muốn an tĩnh một chút."

Nguyên Dương giữ lấy cánh tay anh, thanh âm có một tia run rẩy, "Anh đừng rời bỏ tôi."

Cố Thanh Bùi chuyển ánh mắt qua người hắn, thoáng cười khổ, "Nguyên Dương, không có gì là muốn hay không cả, năm sau tôi sẽ từ chức, chúng ta thế nào cũng phải chia ly."
 
"Anh có biết tôi nói rời bỏ là có ý gì không." Nguyên Dương nắm chặt cánh tay anh, "Tôi biết ba sẽ không đồng ý, nhưng tôi..."

Cố Thanh Bùi rút tay ra, làm động tác dừng, anh nhìn Nguyên Dương, khàn khàn nói: "Nguyên Dương, chúng ta không phải là bạn tình hay sao? Hà tất gì phải giống như bị chủ tịch Nguyên chia uyên rẽ thúy vậy, kỳ thật chuyện hôm nay sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra, sớm một chút muộn một chút, cũng sẽ đều như vậy."

Tâm của Nguyên Dương co rút đau đớn một trận, "Cho nên anh rất cao hứng phải không? Rốt cục cũng có thể vứt bỏ được tôi rồi?"

Cố Thanh Bùi nhắm mắt lại, "Tôi không vứt bỏ cậu, chúng ta chính là đã đến lúc phải kết thúc rồi."

Anh luôn luôn là một người ích kỷ, sao anh có thể vì một bạn tình mà đi đắc tội với Nguyên Lập Giang chứ, anh đắc tội không nổi. Sự nghiệp của anh, địa vị của anh, hết thảy tích lũy anh khổ cực dốc sức làm hơn mười năm ở Bắc Kinh, ở trước mặt Nguyên Lập Giang chẳng tính là cái rắm gì. Anh dựa vào cái gì mà phải mạo hiểm vì Nguyên Dương đây?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...