Chap 65: 65
Nguyên Lập Giang hung hăng trừng Nguyên Dương, cao giọng nói: "Mọi người ăn trước đi, tôi còn có chuyện cần nói với nó."
Ngô Cảnh Lan do dự một chút, vẫn xoay người xuống tầng.
Nắm tay của Nguyên Lập Giang đặt trên bàn, gắt gao xiết chặt. Giận dữ qua đi, giờ cần ngẫm lại xem phải thu dọn tàn cuộc như thế nào, ông vạn lần không ngờ tới, một vụ tố tụng kinh tế, có thể mang tới nhiều rắc rối như vậy.
Điều khiến ông đau đầu nhất hiện giờ đã không còn là vấn đề tòa án, mà là đống ảnh chụp bẩn thỉu đáng xấu hổ này của Nguyên Dương!
Nguyên Dương cầm lấy tờ giấy trên bàn, rất nhanh nhìn lướt qua, ánh mắt âm lãnh, "Ba, để tự con đi xử lý." Nói xong liền muốn nhét tờ giấy vào trong túi áo.
Nguyên Lập Giang một phen đoạt lại, âm ngoan nói: "Mày muốn làm gì? Mày có thể giết chết gã sao? Nhiều người như vậy còn không bắt được gã, mày cho rằng bản thân có nhiều năng lực hơn sao? Mày mẹ nó nếu có thể nhẫn nại, thì đã không để cho người ta nắm được cái nhược điểm đáng xấu hổ này!" Nguyên Lập Giang càng nói càng kích động, hung hăng đập bàn.
Nguyên Dương âm thầm cắn răng, "Ba, ba không cần phải xen vào, con tôi sẽ nghĩ biện pháp."
"Mày nghĩ cái rắm, loại ảnh chụp này nếu bị tuồn ra ngoài, thể diện của nhà họ Nguyên chúng ta sẽ bị mày làm cho mất sạch." Nguyên Lập Giang vò tờ giấy thành một đống, "Chuyện này tao sẽ xử lý, mày đi gọi điện cho Cố Thanh Bùi, bảo cậu ta ngày mai trở về gặp tao."
Nguyên Dương thoáng trầm mặc, cứng rắn nói: "Ba, không được."
"Mày nói cái gì?"
"Chuyện này ba không thể nói cho anh ấy biết."
"Tao không nói cho cậu ta, để hai người chúng mày tiếp tục ở công ty ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy..." Nguyên Lập Giang đột nhiên sửng sốt, thình lình ngẩng đầu, "Bắt đầu từ lúc nào mày lại bảo vệ cậu ta như vậy? Hai người không phải vẫn luôn bất hòa sao? Mày nói thật đi, máy tính của mày đến tột cùng sao lại ở nhà cậu ta."
Mặt Nguyên Dương không chút thay đổi nhìn Nguyên Lập Giang, "Ba, con ở nhà anh ấy."
Chuyện này sớm muộn gì cũng không giấu diếm nổi, hắn cũng không muốn giấu diếm nữa, dứt khoát một lần bất chấp nói hết ra, sau này cũng khỏi phải nơm nớp lo sợ nữa.
Nguyên Lập Giang nheo mắt lại, lông mày khẽ run run, "Mày lặp lại xem."
Nguyên Dương cắn răng, "Chúng con sống cùng với nhau."
Nguyên Lập Giang giận đến cùng cực, ngược lại cười lạnh , "Nguyên Dương, tao sinh ra mày, chính là sinh ra một món nợ, mà tao lại là chủ nợ của mày!" Nguyên Lập Giang đứng dậy, "Cút ra, chuyện này để tao xử lý."
Hai tay Nguyên Dương chống lên mặt bàn, nôn nóng nói: "Ba, ba đừng nói cho Cố Thanh Bùi."
"Vậy mày muốn thế nào?"
"Đừng nói cho anh ấy, anh ấy không biết đến đoạn video này."
Nguyên Lập Giang cười lạnh, "Mày sợ cậu ta trách mày ư?"
Bình luận