Chap 63: 63
Trong khi Cố Thanh Bùi một lòng dốc tâm vào công tác, Nguyên Dương bên này lại đang sứt đầu mẻ trán thúc giục chiến hữu của mình cấp tốc tìm ra kẻ trộm.
Chiến hữu của hắn cũng có tâm vô lực, vì một án trộm nhỏ mất có mấy vạn kim ngạch mà phải điều động tài nguyên quá lớn, gã nào có cái quyền hạn ấy, vụ án liền cứ như vậy mà không nóng không lạnh bị kéo dài. Nguyên Dương không có biện pháp, đành phải tìm quan hệ, phái người chạy đến vài mối chợ đồ IT second hand, hy vọng tên trộm kia đã sang tay máy tính của hắn.
Qua một tuần, chẳng những không thu hoạch được gì, ngược lại còn kinh động đến ba hắn.
Hôm nay Nguyên Dương đang làm việc, bận đến tối mày tối mặt, Nguyên Lập Giang lại gọi điện thoại cho hắn.
Nguyên Dương ỉu xìu nghe, "Alô, ba à."
"Nghe nói con bị mất đồ hả."
"Sao ba biết?"
"Không phải con đi tìm tiểu Trương hay sao, tiểu Trương đặc biệt gọi điện thoại cho ba, vì cái chuyện này của con còn bắt người ta phải tăng ca. Nhưng mà, máy tính của con sao lại bị mất ở nhà Cố Thanh Bùi?" Lúc Nguyên Lập Giang nghe được sự kiện này liền cảm thấy cực kỳ quái lạ, máy tính của Nguyên Dương vì cái gì lại ở nhà của Cố Thanh Bùi chứ?
Nguyên Dương thầm mắng đồ khốn cục trưởng Trương kia, rõ ràng hết lần này đến lần khác dặn gã là đừng nói cho người khác biết, kết quả gã lại còn chạy đến trước mặt ông già nhà mình tranh công, hắn chỉ có thể bất chấp giải thích: "Lúc đó anh ta muốn truyền tài liệu, nên mới mượn máy của con mang đi."
Nguyên Lập Giang "À" một tiếng, chung quy vẫn là cảm thấy có chút nghi ngờ, ông hỏi: "Bên trong có tài liệu quan trọng à?"
"Ừm, có."
"Quan trọng lắm không? Nếu không thì đừng tìm nữa, thành Bắc Kinh lớn như vậy, một cái máy tính nhỏ xíu thì biết tìm ở đâu được cơ chứ."
"Rất quan trọng, nhất định phải tìm ra bằng được."
"Nói cho ba nghe, là dự án nào vậy, có lẽ cũng không nghiêm trọng như con tưởng đâu."
Nguyên Dương thở dài: "Ba đừng hỏi nữa, dù sao cũng rất quan trọng."
"Cố Thanh Bùi biết không?"
"Anh ta, ừm, có biết."
"Cậu ấy cũng chưa nói với ba, phỏng chừng cũng không có gì đặc biệt quan trọng đâu, con cũng đừng lãng phí tài nguyên vào đó nữa, lật cả thành Bắc Kinh lên chỉ để tìm cái máy tính cho con, sao có thể chứ."
"Ba, ba đừng quản nữa có được không."
Nguyên Lập Giang hầm hừ nói: "Cứ làm như ba muốn quản mày lắm ấy. Đúng rồi, cháu gái của thư ký Tống đó, không phải con nói là rất được sao, người ta hẹn con mà sao lại không trả lời người ta thế? Cứ gọi điện đến văn phòng ba suốt."
"Con không thích."
"Không phải rất được sao, thế mà còn không thích à."
"Không thích chính là không thích, hai người đừng giới thiệu cho con nữa được không, nhìn cũng phiền chết đi được."
Bình luận