Chap 62: 62
Hai người cả đêm không ngủ, kiểm kê tiền của bị mất trong nhà.
Cuối cùng Cố Thanh Bùi phát hiện ngoại trừ máy tính của Nguyên Dương, anh còn bị mất một ít tiền mặt và đồ trang trí hoàng kim, két an toàn có dấu vết bị phá hoại nhưng không bị mở ra. Mấy thứ tên trộm chọn đều là những thứ dễ tiêu thụ, không có mấy giá trị thưởng thức, những gì chân chính đáng giá thì không bị lấy đi.
Tổn thất của Cố Thanh Bùi không tính là lớn, tâm tình liền hơi hòa hoãn lại, nhưng một phòng bừa bãi làm cho anh vẫn thực đau đầu.
Anh quay đầu nhìn Nguyên Dương, thấy sắc mặt hắn vẫn âm trầm như cũ, ngược lại còn an ủi: "Cộng hết mấy thứ bị mất cũng chỉ có mấy vạn đồng, tổn thất không lớn, cậu đừng suy nghĩ nữa."
Sắc mặt của Nguyên Dương lại chẳng hề dịu đi, hắn miễn cưỡng tập trung tinh thần, nói với Cố Thanh Bùi: "Anh cứ ngủ đi, tôi dọn dẹp lại nhà cửa một chút."
"Đừng dọn dẹp, trời sắp sáng rồi, hai chúng ta đều mệt mỏi một ngày, cùng đi ngủ đi, ngày mai nói sau."
Nguyên Dương lắc lắc đầu, móc thuốc lá từ trong túi áo ra, cúi đầu nói: "Tôi không ngủ được, anh cứ đi ngủ đi."
"Cậu sao vậy? Trong máy tính có thứ gì quan trọng hay sao?"
Bàn tay đánh bật lửa của Nguyên Dương run lên, ngọn lửa sém qua ngón tay hắn, một trận đau nhức bỏng rát, rõ ràng chỉ là sự đau đớn cực kỳ nhỏ, lại làm cho tim hắn đập loạn nhịp không thôi. Hắn trầm giọng nói: "Có một chút tư liệu mà thôi, không sao đâu, anh đi ngủ đi, tôi thu dọn xong rồi nói sau."
Cố Thanh Bùi thở dài: "Vậy tôi đi ngủ trước, cậu cũng sớm nghỉ ngơi một chút đi." Cố Thanh Bùi cởi áo khoác treo lên giá áo, xoay người đi về phía phòng ngủ.
Nguyên Dương đột nhiên túm lấy cánh tay anh, từ sau lưng ôm lấy anh. Cố Thanh Bùi quay đầu nhìn hắn, "Làm sao vậy?"
Nguyên Dương chôn mặt trên vai anh, ủ dột nói: "Không có tôi liệu anh có ngủ được không."
Cố Thanh Bùi cười nhạo nói: "Cậu cho tôi là mấy tuổi vậy?"
Nguyên Dương trầm mặc một chút, đột nhiên không đầu không đuôi nói: "Chuyện tôi làm với anh lần đầu ấy, tôi rất hối hận, thực xin lỗi."
Cố Thanh Bùi ngẩn người, "Cậu.."
Anh quen biết Nguyên Dương được hơn nửa năm, đây là lần đầu tiên anh nghe được từ miệng con người này một câu xin lỗi, Cố Thanh Bùi cảm giác tim mình như đang run rẩy.
Kí ức một đêm kia, tràn ngập nhục nhã cùng tủi hổ, cho dù một người đàn ông như anh không đến mức vì chuyện này mà mãi canh cánh trong lòng, nhưng sâu trong lòng anh vẫn mãi mãi tồn tại vướng mắc, cũng tựa như một quả bom hẹn giờ treo giữa hai người, bất cứ lúc nào chỉ cần một đốm lửa sẽ liền nổ tung. Mấy câu Bành Phóng chế giễu lần trước chính là ví dụ tốt nhất. Đến bây giờ anh vẫn chưa thể quên được cảm giác khi bản thân ngồi trước máy tính, nghĩ đến cái người ở cách xa mấy dặm ngay cả mặt mũi cũng không thấy, đang dùng thái độ ngả ngớn như thế nào để bàn tán về anh. Cái cảm giác mặt đỏ tai hồng, tủi nhục đến không thể chịu nổi đó.
Bình luận