Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 60: 60

Vương Tấn cười nói: "Sao vậy, bất ngờ đến thế ư. Ánh mắt tôi luôn dõi theo cậu, tự nhiên sẽ phá lệ mẫn cảm với những chuyện xảy ra xung quanh cậu, nhưng mà cậu yên tâm..." Vương Tấn chớp chớp mắt với anh, "Tôi biết đây là bí mật."

Cố Thanh Bùi từ chối cho ý kiến, chỉ cười, "Đến lúc rồi, chúng ta quay lại thôi." Nói xong anh xoay người muốn chạy.

Vương Tấn một phen giữ lấy cánh tay anh, ghé vào lỗ tai anh thấp giọng nói: "Thanh Bùi, cậu là người thông minh, hẳn là nên có lựa chọn thông minh."

Cố Thanh Bùi lạnh nhạt cười, "So với anh Vương, tôi phát hiện mình cũng không phải thông minh như vậy đâu." Anh không dấu vết rút tay lại, đi về phía phòng họp.

Đàm phán lần này hiệu quả không tồi, chí ít trong lòng cũng đã đạt được vài nền tảng đối với điều khoản hợp tác của đối phương. Cố Thanh Bùi tính quay về liên hệ thêm với Nguyên Lập Giang xem còn có thể nhượng bộ ở những điểm nào nữa.

Sau khi buổi chiều kết thúc, Vương Tấn nhất định muốn mời bọn họ ăn cơm, Cố Thanh Bùi từ chối không nổi, đành phải đi. Trong bữa ăn Vương Tấn vẫn khoa trương khích lệ Cố Thanh Bùi, Cố Thanh Bùi cũng cười uyển chuyển mà tâng bốc Vương Tấn, toàn một đống những từ sáo rỗng trong kinh doanh, nghe đi nghe lại đều không khác nhau bao nhiêu, trong lòng Nguyên Dương nhịn không được khinh bỉ.

Cố Thanh Bùi uống chút rượu nhưng cũng không ảnh hưởng đến hành động của anh. Anh đứng lên muốn vào nhà vệ sinh, Vương Tấn lập tức dậy theo, tỏ vẻ muốn dìu anh. Cố Thanh Bùi khoát tay, "Anh Vương, không cần."

Nguyên Dương cũng đứng bật dậy, "Để tôi dìu đi." Nhà vệ sinh ở ngay trong gian phòng, nhưng lại cách xa bảy tám thước, Cố Thanh Bùi nhìn nhìn hai người, thật quá khó xử. Anh không có cách nào nói với Vương Tấn, chỉ có thể nói với Nguyên Dương: "Quãng đường mấy bước chân này đâu cần cậu dìu, tôi thật sự không có việc gì cả, mấy ngụm rượu này có tính là gì đâu." Cố Thanh Bùi đẩy tay Nguyên Dương ra, tự mình đi vệ sinh.

Vương Tấn nhướn mày nhìn Nguyên Dương, "Nguyên công tử thật sự là tận chức tận trách."

Nguyên Dương khẽ nhếch cằm, khiêu khích nói: "Hẳn là vậy."

Vương Tấn ung dung cười, "Thanh Bùi có trợ thủ như cậu, nhất định là bớt lo không ít, tôi muốn thay mặt cậu em này của tôi cám ơn cậu. Nào, xin mời cậu một ly."

Nguyên Dương nhìn Vương Tấn rót đầy tràn rượu cho hắn, trong lòng nổi thịnh nộ, thầm nghĩ, ông mẹ nó là ai, thay mặt Cố Thanh Bùi cảm ơn tôi, tôi chiếu cố vợ tôi mà còn cần ông cảm ơn chắc!

Nguyên Dương đẩy chén rượu, ngoài cười nhưng trong không cười nói: "Giám đốc Vương, tôi còn phải lái xe, ngài không quên đấy chứ."

"A, đúng, tôi quả thực đã quên mất, vậy chỉ lấy tấm lòng thôi, nhấp một ngụm đi." Vương Tấn quơ quơ chén rượu, đích thân uống một ngụm, sau đó lẳng lặng nhìn Nguyên Dương, chờ hắn uống nốt.

Mấy người trên bàn đều nhìn bọn họ, nhận ra bọn họ đã uống đến hồ đồ, cũng ngửi được mùi thuốc súng giữa Vương Tấn và Nguyên Dương.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...